Ân Tình Năm Ấy
Chương 9
Khu căn hộ cao cấp nhất, vị trí đắc địa nhất, mở cửa sổ ra là nhìn thấy trọn vẹn cảnh đêm của thành phố.
Căn hộ duplex ở tầng cao nhất, trang hoàng xa hoa mà ấm cúng, mọi đồ đạc, thiết bị điện đều đã sắm sửa đầy đủ.
Mẹ tôi bước vào bếp, nhìn bộ dụng cụ nấu ăn mới cáu, sờ đi sờ lại, nước mắt lại rơi.
“Cái này… thế này thì tốn bao nhiêu tiền đây…”
“Chị dâu, tiền bạc không quan trọng.” Chú Ba đặt cuốn sổ đỏ và một xấp giấy tờ lên bàn, “Quan trọng là từ nay anh chị được sống thoải mái.”
Chú chỉ vào xấp tài liệu, nói với tôi:
“Tiểu Viễn, đây là công ty chú đăng ký tên cháu, chuyên làm mảng thương mại vật liệu xây dựng. Vốn khởi điểm và các kênh kết nối ban đầu chú đã lo liệu hết rồi.”
“Chiếc xe kia cũng đứng tên công ty, tiện cho cháu chạy việc.”
“Chú Ba chỉ có thể giúp cháu đến đây thôi. Đường sau này, cháu phải tự mình bước đi.”
Tôi nhìn xấp tài liệu dày cộp trên bàn, nhất thời không nói nên lời.
Mọi thứ đến quá nhanh, quá đỗi ảo mộng.
“Chú Ba… thế này đắt giá quá, cháu không thể…”
“Cầm lấy!” Giọng chú Ba không cho phép từ chối, “Đây là những gì cháu xứng đáng được nhận! Là cơ hội mà bố cháu đã dùng hạnh phúc của cháu để đổi lấy cho chú! Bây giờ, chú trả lại nó cho cháu, trả lại gấp đôi!”
Chú nhìn tôi, ánh mắt chan chứa sự kỳ vọng.
“Tiểu Viễn, đừng làm chú thất vọng.”
Tiễn chú Ba và Tiểu Trương về, trong nhà chỉ còn lại ba người chúng tôi.
Mẹ tôi ngồi trên sô pha, vẫn còn thút thít khóc.
Bố tôi đứng ngoài ban công, nhìn ngắm ánh đèn rực rỡ của thành phố, rất lâu không nói gì.
Tôi bước đến cạnh ông.
“Bố.”
“Ừ.” Ông đáp lời, đưa cho tôi một điếu thuốc.
Tôi nhận lấy, châm lửa.
“Bố, bố có từng hối hận không?” Tôi hỏi.
“Hối hận cái gì?”
“Hối hận vì năm đó đã đem 16 vạn đưa cho chú Ba.”
Bố tôi rít một hơi thuốc thật sâu, từ từ nhả khói.
Giữa làn khói mờ ảo, giọng ông có chút xa xăm.
“Chưa từng hối hận.”
“Chú Ba mày là em ruột tao.”
“Lúc đó, tao không cứu nó, nó mất mạng thật đấy.”
“Tiền mất rồi có thể kiếm lại. Người chết rồi thì chẳng còn gì nữa.”
Ông khựng lại, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự áy náy.
“Chỉ là… để mày phải chịu thiệt thòi rồi.”
Mắt tôi bỗng chốc đỏ lên.
Mười lăm năm qua.
Tất cả những uất ức, không cam lòng, oán trách trong tôi, ngay khoảnh khắc này tan biến hết.
Chỉ vì một câu nói này của bố.
“Con không thấy thiệt thòi.” Tôi sụt sịt mũi, cố gắng giữ giọng bình thường, “Bố, bố làm đúng lắm.”
“Bố là người tuyệt vời nhất mà con từng biết.”
Bố tôi cười, vỗ vỗ vai tôi.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi đổ chuông.
Là một số máy lạ ở địa phương.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói cẩn trọng, rụt rè, lại mang mấy phần nịnh bợ.
“Alo? Có phải… có phải là Trần Viễn, anh Viễn không ạ?”
Tôi nhíu mày, “Ai đấy?”
“Ây da, anh Viễn, quý nhân hay quên rồi! Tôi là Vương Phú Quý đây! Trưởng thôn làng cậu đây!”
09
Vương Phú Quý?
Tôi sững người một giây, sau đó cảm thấy vô cùng ghê tởm.
“Có việc gì?” Giọng tôi lạnh ngắt.
“Có việc, có việc! Việc tày đình luôn!” Giọng Vương Phú Quý ở đầu dây bên kia gấp gáp như lửa sém lông mày, “Anh Viễn, à không, cậu Viễn! Cậu nói với sếp Ba một tiếng, ngàn vạn lần đừng hiểu lầm nhé!”
“Hôm nay ở nhà văn hóa, tôi uống say quá, rượu vào lời ra ăn nói hồ đồ! Chứ tôi có cho mười lá gan cũng không dám bất kính với mộ tổ nhà cậu đâu!”
“Mộ tổ nhà cậu chính là long mạch của cả cái làng chúng ta đấy! Sáng mai tôi sẽ dẫn người đi tu sửa ngay! Dùng loại đá xanh tốt nhất quây xung quanh! Lại thuê thêm người ngày ngày thắp ba nén hương nhang phụng dưỡng cẩn thận!”
Nghe những lời xảo trá, lật mặt nhanh như lật bánh tráng, không còn chút liêm sỉ nào của ông ta, tôi chỉ thấy nực cười.
“Trưởng thôn Vương, ông uống say rồi, tôi cũng uống say rồi, có chuyện gì để mai tính nhé.”
Tôi lười phí lời với ông ta, định dập máy luôn.
“Đừng đừng đừng! Cậu Viễn ơi!” Vương Phú Quý luống cuống, giọng mếu máo như sắp khóc, “Tôi nói thật đấy! Còn cả chuyện làm đường nữa! Sếp Ba chẳng phải bảo chỉ làm đến cửa nhà cậu sao? Không được! Tuyệt đối không được!”
“Con đường đó nhất định phải rải nhựa khắp cả làng! Tiền do làng chúng tôi tự bỏ ra! Dù có đập nồi bán sắt chúng tôi cũng phải làm đường cho tử tế! Không thể để sếp Ba về quê mà phải đi con đường xấu thế được, thế chẳng phải tự tát vào mặt cả làng hay sao!”