Bản Sao Lưu Cuối Cùng

Chương 9



Tiếng gõ cửa vang lên. Tôi tưởng bố tôi về. Sáng ông ra ngoài mua thức ăn, bảo là muốn làm thịt kho tàu.

Mở cửa ra.

Hạ Minh Xuyên đứng bên ngoài.

Hắn không giống lần trước nữa. Lần trước hắn mặc áo sơ mi trắng thẳng tắp, trên cổ tay sáng lóa chiếc đồng hồ vàng, ánh mắt đầy vẻ “tao chắc chắn thắng”.

Bây giờ hắn mặc một chiếc áo thun nhàu nhĩ, râu ria lởm chởm, quầng mắt thâm đen.

Chiếc đồng hồ kia không còn nữa.

“Tô Hiểu.”

Tôi không lên tiếng.

“Có thể… cho tôi vào trong nói hai câu không?”

Tôi tựa lưng vào khung cửa, không tránh đường.

Hắn đứng yên hai giây. Đột nhiên quỳ sụp xuống.

Hai đầu gối đập xuống nền xi măng, phát ra một tiếng vang trầm đục.

“Tô Hiểu, tôi cầu xin cô. Rút lại đơn tố cáo đi. Bố tôi bị đình chỉ công tác rồi, điểm của tôi bị hủy rồi, cấm thi vĩnh viễn. Vĩnh viễn.”

Tôi cúi xuống nhìn hắn.

“Tôi biết là chúng tôi làm sai, nhưng bố tôi —— ông ấy chỉ có mình tôi là con trai, ông ấy chỉ muốn tôi có cuộc sống tốt hơn một chút thôi.”

Lần trước hắn đứng trong quán trà vắt chéo chân, nói “Cô lấy cái gì để đấu với tôi”.

Lần trước hắn dựa vào lan can cầu thang lướt điện thoại, sai người khám xét phòng tôi.

Lần trước hắn sai người ăn cắp huân chương của bố tôi.

Lần trước hắn làm cho cả thành phố này nghĩ tôi là kẻ lừa đảo.

“Tô Hiểu, tôi xin lỗi cô, tôi dập đầu lạy cô ——”

Trán hắn chạm xuống mặt đất.

Tôi nhìn xoáy vào gáy hắn.

“Anh còn nhớ dòng trạng thái anh đăng trên Vòng bạn bè không?”

Hắn ngẩng đầu lên.

“‘Đậu công chức bằng thực lực, không đi cửa sau tà đạo.’”

Mặt hắn trắng bệch.

“Xóa dòng đó đi.”

Tôi lùi lại một bước, đóng sầm cửa lại.

Bên ngoài im lặng rất lâu.

Rồi có tiếng bước chân. Từng bước từng bước, rất chậm, đi xuống lầu.

10

“Có giấy báo trúng tuyển rồi đây.”

Bác bưu tá đứng ngoài cửa, tay giơ một phong bì giấy xi măng.

Tôi ký nhận, cầm lấy. Phong bì rất nhẹ.

Bóc ra, bên trong là một tờ giấy.

Giấy báo trúng tuyển. Đóng dấu đỏ chót của Sở Nhân sự tỉnh.

Tôi cầm tờ giấy đó, đứng ngoài cửa xem rất lâu.

Bố tôi đang thái rau trong nhà, tiếng dao thớt băm lạch cạch vang lên.

“Ai thế?”

“Bưu tá ạ.”

“Gửi gì vậy?”

Tôi bước vào, đặt tờ giấy báo trước mặt ông.

Ông bỏ dao xuống, lau tay, cầm lên xem đi xem lại hai lần.

Rồi đặt xuống, tiếp tục thái rau.

“Bố xem xong rồi à?”

“Xong rồi.”

“Chỉ phản ứng thế thôi sao?”

Ông trút thịt vào chảo, dầu mỡ nổ lách tách.

“Thế còn đòi phản ứng gì nữa? Con thi đứng đầu, người ta tuyển dụng con là điều đương nhiên.”

Tôi tựa vào khung cửa nhìn ông xào nấu. Lưng ông đã hơi còng, đợt trước dầm mưa suốt một đêm, cơn ho vẫn chưa dứt hẳn. Nhưng dáng đứng trước bếp của ông lại vô cùng vững vàng.

“Bố.”

“Hửm.”

“Sao năm đó bố không nhận sắp xếp của tổ chức? Lập công hạng Nhất, chắc chắn người ta sắp cho bố một công việc tốt chứ. Sao bố lại về Trạm Lương thực?”

Ông đảo thịt trong chảo.

 

“Năm đó một trăm hai mươi bảy người đi lên, mười chín người trở về. Lúc phân công việc thì chỉ tiêu có hạn, có người muốn vào cơ quan nhà nước, có người muốn đến trường học. Bố nghĩ cả một đêm, rồi lên bảo với lãnh đạo, ai muốn đi đâu thì đi, chỗ nào tệ nhất thì để cho tôi.”

“Tại sao vậy ạ?”

“Bởi vì bố còn sống sót. Sống được là đủ rồi, những thứ khác không quan trọng.”

Mùi thịt kho bắt đầu tỏa hương thơm phức. Ông cho thêm nước tương, thêm chút đường.

“Nhưng con thì khác.”

Ông quay đầu lại nhìn tôi.

“Con chưa từng ra trận. Trận chiến của con là trên trường thi, trong văn phòng, ở những nơi người ta thậm chí còn lười nhớ tên con. Con bắt buộc phải thắng, vì con không có đường để thua.”

Mũi tôi cay xè.

“Bố ——”

“Được rồi, đừng có đa sầu đa cảm nữa. Đi rửa bát đi, dọn cơm ăn.”

Món thịt kho trưa hôm đó cực kỳ ngon. Ông bỏ rất nhiều ớt, cay đến mức tôi chảy cả nước mắt.

Ông nhìn tôi, cười.

“Cay quá hay là cảm động quá?”

“Cay quá ạ.”

Ông lại cười, để lộ mấy chiếc răng không còn ngay ngắn.

Buổi chiều, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc. Thời gian báo danh là thứ Hai tuần sau. Đồ đạc không nhiều, nhét vào hai bao tải dứa là xong.

Chỗ để chiếc hộp sắt vẫn trống trơn.

Bố tôi nhìn về phía khoảng trống đó một cái.

“Con gái.”

“Dạ?”

“Đến đơn vị mới thì làm việc cho đàng hoàng. Đừng nhắc đến chuyện này với bất kỳ ai.”

“Sao vậy ạ?”

“Bởi vì con dựa vào điểm số của chính mình, không phải dựa vào công trạng hạng Nhất của bố con.”

Tôi buộc chặt miệng bao tải lại.

“Con nhớ rồi ạ.”

Sáng hôm lên đường, bố tiễn tôi ra bến xe khách. Phòng trọ đã trả, ông bảo sẽ bắt chuyến xe chiều để về quê.

Cửa bến xe không đông lắm. Sáu giờ sáng, mặt trời vừa ló rạng, chiếu lên gương mặt ông, từng sợi tóc bạc lấp lánh.

“Đến nơi thì gọi điện thoại nhé.”

“Con biết rồi ạ.”

“Ăn uống đừng có qua loa.”

“Con biết rồi ạ.”

Ông đứng đó, hai tay chắp sau lưng. Vẫn dáng đứng thẳng tắp như vậy.

Tôi lên xe, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.

Lúc xe lăn bánh, tôi nhìn qua cửa sổ. Ông vẫn đứng yên tại chỗ. Một bóng dáng nhỏ bé, mặc chiếc áo khoác cũ đã giặt đến phai màu, trên ống quần vẫn còn dính vài giọt nước tương bắn vào lúc xào rau hôm qua.

Ông giơ tay lên, vẫy chào tôi một cái.

Chỉ một cái thôi.

Rồi buông tay xuống.

Lúc xe chuyển hướng, tôi liếc nhìn điện thoại. Dòng trạng thái mới nhất trên Vòng bạn bè của Hạ Minh Xuyên vẫn là bức ảnh chụp với bố hắn. Nhưng khu vực bình luận đã thay đổi. Những lời tâng bốc tung hô trước đây đã bị xóa sạch, bình luận mới chỉ còn lác đác vài câu ——

“Hóa ra là loại người như vậy.” “Tởm thật.” “Mau xóa đi cho rảnh nợ.”

Tôi thoát khỏi WeChat.

Bên ngoài cửa sổ, những tòa nhà ngày càng thấp dần, con đường ngày càng thênh thang. Đằng xa có một cánh đồng hoa cải dầu rộng lớn, nở vàng rực rỡ.

Điện thoại rung lên. Bố tôi nhắn.

Chỉ có một câu.

“Đến nơi nhớ gọi điện thoại. Đi đường đừng xem điện thoại nhiều, say xe đấy.”

 

Hết.

Chương trước
Loading...