Bạn Thân Copy Cuộc Đời Tôi
Chương 5
Phòng ngủ master: Phong cách French Luxury, phòng thay đồ walk-in.
Bếp: Bếp mở, có đảo bếp.
Từng lựa chọn đều là phong cách thịnh hành nhất, “sống ảo” đẹp nhất hiện tại.
Tôi lại hỏi: “Anh Trương, Tô Miên có yêu cầu gì đặc biệt với anh không?”
Trương Lỗi nghĩ ngợi: “Cô ấy nói hi vọng hiệu ứng tổng thể nhìn phải XỊN HƠN nhà hàng xóm đối diện một chút, nhưng phong cách thì phải na ná nhau. Còn dặn tôi bao giờ nhà bên kia chốt phương án thì phải báo cho cô ấy biết đầu tiên.”
Tôi nắm chặt điện thoại, thấy vừa tức vừa buồn cười.
“Xịn hơn nhà đối diện, nhưng phong cách na ná.”
Đây chính là core chiến lược của Tô Miên.
Mãi mãi phải giống tôi, nhưng mãi mãi phải xịn hơn tôi một tí.
“Vâng cảm ơn anh Trương, bên tôi vẫn chưa chốt được ý tưởng, khi nào nghĩ xong tôi báo anh sau nhé.”
“Vâng vâng, không vội chị ạ.”
Cúp máy, tôi mở Ghi chú trên điện thoại, bắt đầu viết kế hoạch.
Đã thích “bám đuôi” đến thế ——
Thì tôi sẽ quăng cho cô ta một cái bia tập bắn giả.
Để cô ta đâm đầu vào cái bia giả đó mà đốt tiền.
Chương 17
Hôm sau tôi hẹn Giang Thần ăn trưa, kể toàn bộ kế hoạch cho anh.
“Em định thông qua Trương Lỗi để mớm cho cô ta một bản thiết kế giả.”
“Nghĩa là sao?”
“Em sẽ bảo Trương Lỗi là em làm phong cách Minimalist (tối giản), tone trắng xám toàn nhà, nội thất nhập khẩu từ Ý đắt tiền nhất.”
Giang Thần nhíu mày: “Thế là cô ta sẽ phải làm một phiên bản đắt hơn em?”
“Đúng. Em báo ngân sách thi công 500.000 tệ (khoảng 1,7 tỷ VNĐ), cô ta ít nhất phải vung ra 600.000.”
“Nhưng thực tế em…”
“Thực tế em đếch thèm làm nội thất căn 1601. Nhà của em là 1603, em thuê người khác thiết kế, làm bình thường là được.”
Giang Thần nhìn tôi, từ từ mỉm cười.
“Lâm Dao, em trở nên thâm hiểm thế này từ bao giờ vậy?”
“Bị ép thôi.”
“Thế lỡ cô ta vứt 600.000 tệ vào thi công xong phát hiện em không ở đối diện thì sao?”
“Đó là chuyện của cô ta.” Tôi nhấp ngụm nước, “Là cô ta tự đòi mua nhà đối diện, tự đòi bám đuôi thiết kế của em, em có kề dao vào cổ ép cô ta đâu.”
“Được.” Giang Thần gật đầu, “Anh cần làm gì?”
“Phối hợp diễn kịch. Lát nữa em nhắc chuyện nội thất trước mặt Tô Miên, anh cứ hùa theo là được.”
“Ok.”
Chiều hôm đó, tôi nhắn tin cho Trương Lỗi.
“Anh Trương, tôi chốt ý tưởng rồi. Tối giản toàn bộ, tone trắng xám, nội thất tôi định dùng của B&B Italia, ngân sách rơi vào khoảng 500 nghìn tệ.”
Trương Lỗi rep ngay: “Vâng! Tôi lên bản vẽ luôn!”
Tôi biết thừa, trễ nhất là tối nay, Tô Miên sẽ biết cái tin này.
Quả nhiên.
Chín giờ tối, Tô Miên nhắn tin: “Bé ơi, nhà bà chốt phương án chưa?”
“Ừ, vừa chốt với anh Lỗi xong.”
“Kiểu gì đấy?”
“Tối giản, Giang Thần với tôi đều thích đơn giản.”
“Oa, tối giản nhìn sang lắm! Ngân sách khoảng nhiêu?”
Tới công chuyện rồi.
“Khoảng 500 nghìn tệ, chủ yếu tốn tiền nội thất.”
Cô ta khựng lại mất một phút mới nhắn lại.
“50 vạn tệ? Hai người chịu chi thế!”
“Giang Thần bảo làm nội thất một lần ở mười, hai mươi năm, không nên tiết kiệm.”
“Đúng đúng!”
Sau đó cô ta không nhắn thêm gì nữa.
Nhưng tôi dư sức đoán đêm nay cô ta sẽ mất ngủ.
500.000 tệ.
Cô ta muốn đu đu đưa đưa theo tôi thì phải ói ra 600.000 tệ trở lên.
Cộng với hơn 2 triệu tệ mua đứt nhà, cộng với tiền trả góp con Mer E, cộng với đống chi phí “phông bạt” hàng ngày——
Tô Miên, cô tiền đâu ra mà đú?
Chương 18
Hai tuần tiếp theo, tôi liên tục “cho ăn” qua Trương Lỗi.
Hôm nay bảo muốn lắp hệ thống Smart Home, giá 12 vạn.
Ngày mai bảo muốn nâng cấp sàn sưởi nhập khẩu, 8 vạn.
Ngày kia bảo nhà vệ sinh ốp đá cẩm thạch nguyên khối, 6 vạn.
Mỗi một cái thông tin, Trương Lỗi đều “vô tình” tiết lộ cho Tô Miên.
Và lần nào Tô Miên cũng sẽ nâng cấp bản thiết kế của mình trong vòng 1-2 ngày.
Smart Home của tôi 12 vạn, của cô ta phải là 15 vạn.
Sàn sưởi của tôi 8 vạn, của cô ta phải là 10 vạn.
Đá cẩm thạch của tôi 6 vạn, của cô ta phải là 8 vạn.
Sau 2 tuần, ngân sách làm nhà của cô ta từ 40 vạn ban đầu đã phi thẳng lên 85 vạn (gần 3 tỷ VNĐ).
Còn tôi?
Tôi chả mất một cắc nào.
Bởi vì 1601 có phải nhà tôi đâu.
Căn 1603 thật của tôi, tôi thuê designer khác, budget 20 vạn, làm đơn giản nhẹ nhàng xong xuôi rồi.
Tối hôm đó, Triệu Hằng gửi cho tôi một cái ảnh chụp màn hình chuyển khoản mới.
Tháng này Tô Miên đòi anh ta 5 vạn.
Không phải 2 vạn nữa, mà là 5 vạn.
Lý do là “có việc gấp”.
Nhìn con số đó, tôi biết cô ta bắt đầu đuối rồi.
85 vạn tiền nội thất, hơn 200 vạn tiền nhà, tiền nợ xe, chi phí đú đởn…
Dòng tiền của cô ta sắp đứt gãy rồi.
Và đây, chính là thời cơ tôi chờ đợi.