Bí Mật Sau Cánh Tủ Đông
Chương 19
Chính là bức ảnh phóng viên chụp lén tôi ở trước cửa Viện phúc lợi.
Trên mặt tôi trong tấm ảnh bị ai đó dùng bút đỏ vẽ một dấu gạch chéo lớn.
Trái tim tôi khoảnh khắc ấy như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, rơi thẳng xuống hầm băng lạnh lẽo.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn quanh.
Trong khu phố người đi lại nhộn nhịp, hàng xóm niềm nở chào hỏi nhau, ánh hoàng hôn nhuộm lên mọi thứ một sắc vàng rực ấm áp.
Thế nhưng, tôi lại cảm thấy đâu đó trong một góc khuất, có một đôi mắt tẩm đầy nọc độc đang chằm chằm theo dõi mình.
Kẻ đó, hắn đã đến.
Gã đàn ông mà bố từng nhắc tới – kẻ còn đáng sợ hơn cả ác quỷ – hắn đã tìm ra tôi.
17
Tôi không kể với bố về bức thư ấy.
Tôi lén giấu nó vào ngăn trong cùng của cặp sách, như một bí mật dơ bẩn và đáng sợ.
Tôi không biết phải mở lời thế nào.
Tôi thấy bố mỗi ngày đều kiệt sức vì công việc, vì chăm sóc tôi.
Tôi không muốn bố phải lo lắng thêm nữa.
Tôi đã chọn cách bản năng nhất, cũng ngốc nghếch nhất của một đứa trẻ – giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng những thay đổi của tôi sao có thể qua mắt được cặp mắt tinh tường của một người cảnh sát như bố.
Tôi trở nên trầm lặng, ít nói hơn trước.
Trên đường đi học về, tôi không còn ríu rít kể chuyện trường lớp với bố nữa.
Cuối tuần, tôi không đòi đi khu vui chơi mà chọn ở nhà đọc sách một mình.
Đêm đến, những cơn ác mộng càng lúc càng dày đặc. Tôi thường xuyên giật mình tỉnh giấc giữa đêm, trùm chăn kín mít và không dám phát ra tiếng động nào.
Cuối cùng, vào một buổi sáng cuối tuần nọ, bố không nấu đồ ăn sáng như mọi khi.
Bố kéo ghế ngồi bên giường và cứ thế lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh mắt của bố rất phức tạp.
Có sự xót xa, có lo lắng, và cả một nỗi tự trách sâu thẳm mà lúc bấy giờ tôi chưa thể hiểu nổi.
“An An, con có tâm sự gì sao?”
Giọng bố rất nhẹ, như sợ làm tôi giật mình.
Tôi lắc đầu, quay mặt vào tường.
“Có phải bị bạn bè bắt nạt ở trường không?”
Tôi tiếp tục lắc đầu.
Bố im lặng rất lâu rồi thở dài.
Bố cầm lấy chiếc cặp sách của tôi trên tủ đầu giường.
Tim tôi như nhảy vọt lên tận cổ họng.
Nhưng bố không mở cặp, chỉ đặt nó ngay trước mặt tôi.
“An An, bố là cảnh sát.”
Bố cất lời: “Nhiệm vụ của cảnh sát là bảo vệ mọi người, không để người xấu làm hại họ.”
“Nhưng bây giờ, bố còn một thân phận quan trọng hơn, đó là làm bố của con.”
“Nhiệm vụ của người làm bố là bảo vệ con mình không bị tổn thương, dẫu chỉ là một chút uất ức nhỏ nhoi.”
“Nếu con gặp khó khăn không thể giải quyết, hoặc một chuyện gì đó khiến con sợ hãi mà con lại không muốn nói cho bố biết.”
“Đó không chỉ là con không tin tưởng bố, mà còn là hình phạt lớn nhất đối với chức vị làm bố này.”
Những lời của bố như một chiếc chìa khóa nhẹ nhàng mà kiên định mở tung cánh cửa trái tim đang khép chặt của tôi.
Nước mắt tôi không kìm được nữa tuôn rơi lã chã.
Từ trong ngăn cặp, tôi run rẩy lấy ra bức thư, tấm ảnh bị gạch chéo đỏ và đưa nó cho bố.
Khi nhìn thấy tấm ảnh, tôi thấy rõ đôi tay vững chãi của bố lập tức siết chặt lại.
Trong chớp mắt, ánh mắt bố không còn là một người cha hiền từ nữa, mà trở lại là một Đội trưởng Đội Hình sự sắc bén như dao.
Ngày hôm đó, bố xin nghỉ làm.
Bố kiểm tra lại toàn bộ cửa nẻo trong nhà và thay ổ khóa chống trộm kiên cố hơn.
Sau đó, bố đến ban quản lý khu chung cư xin trích xuất toàn bộ camera an ninh của tòa nhà trong một tuần qua.
Bố ngồi trước màn hình máy tính, xem đi xem lại từng khung hình mờ mờ suốt một buổi chiều.
Cuối cùng, ánh mắt bố khóa chặt vào một gã đàn ông đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang bịt kín mít.
Gã đàn ông đó đã xuất hiện ở hành lang nhà tôi vào lúc 2 giờ sáng cách đây 3 ngày.
Hắn không đi thang máy mà đi thang bộ.
Hắn nán lại trước cửa nhà tôi đúng 5 phút, rồi nhét một phong thư vào hộp thư dưới lầu.
Là hắn.
Chính là hắn.
Khuôn mặt bố sầm lại.
Bố rút điện thoại gọi điện.
“Lão Trần, tôi đây, Lý Vệ Đông.”
“Điều tra giúp tôi một tên tù nhân vừa mới mãn hạn tù tên là Trương Vũ.”
“Đúng, người có liên quan đến vụ án năm xưa.”
“Tôi cần toàn bộ tài liệu về hắn, bao gồm các mối quan hệ trong tù và toàn bộ lịch trình hoạt động sau khi ra tù.”