Di Vật Dưới Hũ Dưa Và Sự Thật Về Chồng Tôi

Chương 6



Anh ta diễn đạt thật.

Nếu không phải tận mắt đọc được những dòng chữ này, có lẽ tôi đã thực sự tin anh ta.

“Cao Dương.”

Tôi gọi tên anh ta.

“Anh có biết câu cuối cùng mẹ nói với tôi trước lúc nhắm mắt là gì không?”

Anh ta nhìn tôi, không lên tiếng.

“Bà nói, đừng để rơi vào tay người ngoài.”

“Bà còn nhắc đến một cái tên.”

“Lâm Duyệt.”

Khi tôi nói ra cái tên này, chút huyết sắc trên mặt anh ta lập tức biến mất không còn một mảnh.

Anh ta như vừa bị ai đó giáng một cú đấm thẳng vào mặt.

Cả người cứng đờ.

Tôi đứng dậy.

“Tôi mệt rồi, không muốn cãi nhau với anh.”

“Đơn ly hôn, ngày mai tôi sẽ chuẩn bị xong.”

“Anh cứ việc ký là được.”

Nói xong, tôi quay bước định về phòng.

Anh ta đột nhiên lao tới, tóm chặt lấy cánh tay tôi.

Sức mạnh đáng sợ.

“Thẩm Tĩnh, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”

Khuôn mặt anh ta vặn vẹo.

“Cô chỉ là một bà nội trợ, không công ăn việc làm, ly hôn rồi cô sống nổi không?”

“Cô còn đòi chia tài sản à? Tôi cho cô biết, đừng có mơ!”

“Ngôi nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi, xe cũng đứng tên tôi, cổ phần công ty cô cũng đừng hòng đụng tới!”

“Cùng lắm cô chỉ lấy được mấy vạn tệ còn thừa trong cái thẻ kia thôi!”

Anh ta gần như gầm lên.

Tôi nhìn khuôn mặt méo mó của anh ta.

Cảm thấy vô cùng xa lạ.

Người đàn ông này, tôi đã quen biết mười năm.

Vậy mà tôi chưa từng nhìn thấu bản chất của anh ta.

Tôi hất mạnh tay anh ta ra.

“Vậy sao?”

Tôi cười nhạt.

“Thế thì chúng ta gặp nhau ở tòa.”

Tôi bước vào phòng, chốt cửa lại.

Tựa lưng vào cửa, tôi nghe thấy tiếng anh ta điên cuồng đập phá đồ đạc bên ngoài.

Tiếng đồ sứ vỡ loảng xoảng, tiếng đồ đạc đổ rầm rầm.

Và cả những lời chửi rủa đầy phẫn nộ của anh ta.

Tôi không hề sợ hãi.

Trong lòng tôi lúc này tĩnh lặng như mặt nước.

Cao Dương, anh sai rồi.

 

Tôi không phải là kẻ trắng tay.

Thứ mẹ để lại cho tôi, không chỉ có mỗi cuốn nhật ký đó.

**08**

Hôm sau, tôi thuê luật sư.

Tôi giao cuốn nhật ký và tất cả những món đồ mẹ chồng để lại cho luật sư.

Luật sư xem xong, nét mặt rất nghiêm trọng.

Anh ấy nói: “Hành vi của anh Cao đã cấu thành tội ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân và tẩu tán tài sản chung của vợ chồng một cách có ác ý.”

“Cuốn nhật ký của bà Trương để lại, mặc dù là chứng cứ đơn lẻ, nhưng nếu kết hợp với sao kê ngân hàng và những giấy tờ bất động sản này, có thể tạo thành một chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh.”

“Còn về phần tài sản cá nhân đứng tên bà Trương, trong nhật ký bà ấy đã bày tỏ rõ ý nguyện tặng cho chị, tuy không qua công chứng, nhưng trên tòa, nó vẫn là một bằng chứng có sức nặng.”

“Chị Thẩm, vụ kiện này, tỷ lệ thắng của chúng ta rất cao.”

Tôi gật đầu.

“Tôi chỉ có một yêu cầu.”

“Tôi muốn anh ta phải ra đi tay trắng.”

Luật sư nhìn tôi.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Tôi soạn thảo thỏa thuận ly hôn.

Tôi không đòi nhà, cũng không đòi xe.

Tôi chỉ yêu cầu một nửa số tiền tiết kiệm chung sau kết hôn, và bồi thường tổn thất tinh thần cho những hy sinh của tôi suốt bao năm qua.

Còn những thứ mẹ chồng để lại, đó là quân bài tẩy của tôi.

Tôi đặt bản thỏa thuận lên bàn.

Cao Dương từ phòng dành cho khách bước ra.

Anh ta thức trắng đêm, mắt đỏ ngầu, râu ria lởm chởm.

Anh ta cầm tờ thỏa thuận, liếc nhanh qua, rồi xé nát.

“Tôi đã nói rồi, tôi không đồng ý ly hôn!”

Anh ta ném mớ giấy vụn vào mặt tôi.

“Thẩm Tĩnh, cô đừng có ép tôi.”

Tôi mặc kệ anh ta, quay người vào bếp rót nước.

Anh ta đi theo vào.

“Rốt cuộc cô muốn gì?”

“Tình nghĩa bao nhiêu năm nay của chúng ta, chỉ vì mấy câu nói sảng của mẹ tôi mà cô định làm ầm ĩ lên đến mức này sao?”

Anh ta bắt đầu lôi bài tình cảm ra.

Chương trước Chương tiếp
Loading...