Đông Cung Chưa Từng Có Chỗ Cho Ta

Chương 8



Vào một ngày đại hỷ trọng đại thế này mà lại xảy ra một sai sót lớn đến như vậy, nàng ta sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ kinh thành này mất!

Thái tử vô cùng phẫn nộ, thúc ngựa phi thẳng về phía nghi trượng của Tây Nhung.

Vừa vặn làm sao, người nhìn thấy một nam tử đang cưỡi trên một con tuấn mã cao lớn, mình khoác bộ hỷ phục màu đỏ rực thêu rồng lượn mây bay, đang xuân phong đắc ý sải bước đi tới.

Vậy mà lại chính là Trì công tử!

Thái tử giật mình kinh hãi, dây cương trên tay suýt chút nữa đã tuột mất.

Hóa ra, hắn chính là Tiêu Trì Dã!

Nghĩ đi nghĩ lại, thế nhưng cũng không thể bắt nạt người ta một cách quá đáng đến mức này chứ?

Hơn nữa đây lại còn là địa bàn của kinh thành, chuyện này nếu như truyền ra ngoài, thì vị Thái tử như người chẳng phải sẽ bị quét sạch sành sanh mặt mũi hay sao!

Thế là người thúc ngựa tiến lên phía trước, hành một lễ, vừa định cất tiếng mở lời.

Cả người bỗng chốc cứng đờ ra như khúc gỗ.

Dải lụa hỷ của Tiêu Trì Dã kéo dài tít tắp ra phía sau, nối liền với chiếc kiệu vạn công.

Một làn gió nhẹ thổi qua, khẽ vén bức rèm đỏ của kiệu hỷ lên.

Người đang ngồi chễm chệ bên trong kiệu.

Đầu đội mũ phượng, mình khoác áo hà.

Làm sao… làm sao lại là Nhu Nương cơ chứ??!!

Thái tử hoàn toàn đánh mất đi lý trí.

Làm sao có thể như vậy được?

Làm sao có thể như thế được chứ!

Đó là Nhu Nương kia mà!

Là Nhu Nương của người cơ mà!

Vị công chúa hòa thân kia chẳng phải tên là…

Người đột nhiên sực nhớ ra.

Ba năm trước người ngự giá thân chinh, ca ca của Nhu Nương đã đến để bái kiến, nghênh đón người.

Trên chiếc cờ tướng năm đó có viết rõ họ của vị tướng lĩnh kia—— Lý.

Huynh ấy tên là Lý Kiếm Xuyên.

Muội muội của huynh ấy, gọi là Nhu Nương.

Hóa ra, Nhu Nương từ trước đến nay vẫn luôn có họ tên đàng hoàng.

Một cái tên hay đến nhường nào.

Thế nhưng người lại chưa bao giờ biết đến, cũng chưa từng một lần bận tâm xem trọng.

Người ngã nhào xuống ngựa, lảo đảo bò lê bò càng chạy lao về phía trước.

Người muốn chặn chiếc kiệu hoa của Nhu Nương lại.

Người muốn đích thân nói lời xin lỗi với Nhu Nương.

Thế nhưng đội kỵ binh của Tây Nhung đâu có quen biết người là ai, móng ngựa vô tình giẫm đạp một cái, Thái tử liền bị ngã hít phải một bụng đầy bụi bặm hôi hám.

Tiêu Trì Dã nghe thấy tiếng náo loạn ở phía sau, liền quay ngựa trở lại.

Hắn nhìn thấy dáng vẻ lấm lem bùn đất xám xịt của Thái tử, trong lòng vô cùng khoái chí, vui mừng khôn xiết.

Thế là hắn liền bốc một nắm kẹo hỷ lớn ném thẳng vào người Thái tử.

“Đại cựu ca!”

“Cùng chung niềm vui nha!”

Khi ta đến Tây Nhung, mới nghe nói hôn sự của Thái tử không thành.

Thái tử đuổi theo nghi trượng của ta, đuổi theo hơn ba mươi dặm đường.

Thẩm Vân chờ đến tận trời tối đen cũng không đợi được người.

Đây quả là chuyện hy hữu nghìn năm có một.

Tiêu Trì Dã đang ở bên cạnh ta nghe thám tử đến báo, liền cười đến vô cùng sảng khoái.

“Nếu không phải vì nôn nóng muốn cưới nàng về.”

“Ta thật sự muốn xem xong vở kịch hay này rồi mới đi.”

Ta cũng không kìm được mà quay mặt đi, lén lút mỉm cười một lát.

Dẫu cho không biết mục đích Tiêu Trì Dã làm như vậy là gì.

Ta cũng cảm thấy vô cùng hả dạ.

Tiêu Trì Dã nhẹ nhàng nâng cằm ta lên.

Chóp mũi hắn suýt chút nữa đã chạm sát vào ta.

“Ta biết ngay mà.”

“Nàng mà cười lên thì nhất định là cực kỳ xinh đẹp.”

Mặt ta bỗng chốc nóng bừng như lửa đốt, một tay đẩy mạnh hắn ra.

“Đã đến Tây Nhung rồi.”

“Chàng… không cần phải miễn cưỡng đâu.”

Tiêu Trì Dã đứng chết lặng tại chỗ, cúc áo dập dìu mới cởi được một nửa.

Cơ ngực nửa kín nửa hở, vẻ mặt đầy tủi thân.

Ngược lại trông ta cứ như một kẻ phụ tình vừa đi hoang vừa ruồng rẫy người ta vậy.

“Nương tử, có phải nàng đang trách ta không?”

“Trách ta trêu đùa Chu Cảnh?”

Bờ vai Tiêu Trì Dã sụp xuống, ánh mắt có chút hụt hẫng nhìn ta.

“Có phải nàng… vẫn chưa buông bỏ được hắn?”

Đầu óc ta còn chưa kịp chuyển biến, chẳng thể hiểu nổi vì sao hắn lại có thể ăn một vại giấm chua bay xa hàng ngàn dặm như thế.

Ta chỉ cảm thấy chuyện hòa thân kiểu liên hôn chính trị này, đối với hắn có lẽ là một sự khiên cưỡng.

Ta có tay có chân, tự nuôi sống được bản thân mình.

Nếu như hắn đã có người trong lòng, ta không muốn làm lỡ dở cuộc đời hắn.

Thế nhưng Tiêu Trì Dã đã tự mình tủi thân mặc lại y phục, khoác hờ chiếc áo bào đứng dậy.

“Thôi vậy… ta biết ngay là thói cưỡng cầu chẳng có ích gì mà.”

“Bỏ đi, bỏ đi, nàng vui vẻ là được rồi, nếu như thật sự không muốn ở lại, ta sẽ tiễn nàng quay về…”

“Hức hức hức, ba năm trước ta đã thấy nàng thích hắn rồi, quả nhiên ta nhìn không lầm mà…”

Khoan đã, ba năm trước?

Thực ra không phải ba năm trước.

Chương trước Chương tiếp
Loading...