Đừng Động Vào Di Vật Của Mẹ Tôi

Chương 23



Vụ án của Tiền Chí Cường vẫn đang trong quá trình xét xử, do liên quan đến việc đánh cắp bí mật thương mại và cạnh tranh không lành mạnh với số tiền khổng lồ, viện kiểm sát dự kiến mức án từ năm năm trở lên.

Công ty Thiết kế Cẩm Hoa chính thức bị giải thể một tháng sau khi Tiền Chí Cường bị bắt giam.

Căn cửa hàng trị giá ba mươi tám vạn của dì Triệu đã bị tòa án phong tỏa trong thời gian bà ta ngồi tù, nhằm bồi thường thiệt hại về danh dự cho Thiết kế Cẩn Hòa.

Phán quyết của tòa án do chính tay luật sư Ngô mang đến văn phòng cho tôi.

“Hân Hân, những việc mẹ cháu giao phó, chú đã hoàn thành xong cả rồi.”

“Vẫn chưa ạ.”

“Hửm?”

“Mẹ cháu còn dặn một việc nữa – bảo cháu phải sống thật tốt.”

Luật sư Ngô sững lại một chút, rồi bật cười.

“Việc này thì cháu phải tự làm rồi.”

Sau khi chú ấy rời đi, tôi ngồi một mình trong văn phòng.

Trên bàn đặt chiếc cúp giải Tân Duệ. Trên tường treo bản vẽ phối cảnh của dự án Tập đoàn Địa ốc Danh Thành.

Bên cạnh đó là bức ảnh chụp chung của cả công ty – Chu Viễn Chu, Trương Huy, Lý Vi và các đồng nghiệp khác đứng cùng nhau. Ở góc dưới bên phải bức ảnh còn chừa trống một vị trí. Đó là chỗ đáng lẽ mẹ phải đứng.

Tôi mở ngăn kéo, lấy tấm ảnh của mẹ ra. Lồng vào một khung ảnh, đặt ngay cạnh bức ảnh chụp chung của công ty.

Hai bức ảnh đặt cạnh nhau trên tường. Một là quá khứ, một là hiện tại.

Và tia sáng ở giữa hai bức ảnh ấy… chưa bao giờ tắt.

Chương 29

Hai năm sau.

Doanh thu hàng năm của Thiết kế Cẩn Hòa vượt mốc tám mươi triệu tệ.

Ngày khu phức hợp thương mại của Tập đoàn Địa ốc Danh Thành khánh thành, tôi đứng trên khu vườn sân thượng, ngắm nhìn cây đèn thủy tinh bừng sáng.

Ánh nắng ban ngày khúc xạ qua lớp kính tạo thành vô vàn dải cầu vồng. Ban đêm, ánh đèn LED tựa như một ngọn hải đăng, lấp lánh tỏa sáng trên bầu trời An Thành.

Trong số những khách mời đến dự lễ khánh thành có Chủ tịch của Danh Thành, các lãnh đạo thành phố, những người trong ngành kiến trúc –

Và cả Giáo sư Trịnh.

Ông lão bảy mươi tư tuổi chống gậy, ngước nhìn cái cây lấp lánh ấy.

“Hân Hân, hồi xưa mẹ em từng nói với thầy một câu.”

“Mẹ nói gì ạ?”

“Bà ấy bảo: ‘Thầy Trịnh ơi, sau này em muốn tạo ra một cái cây tỏa sáng, sừng sững giữa thành phố, để soi sáng đường về nhà cho tất cả những người đi ngang qua’.”

Tôi nhìn cái cây ấy, chẳng nói được lời nào. Bởi vì nếu cất lời, nước mắt sẽ rơi.

Bố tôi cũng đến.

Ông diện một bộ vest mới toanh – bộ đồ tôi nhờ Phương Nam đi chọn. Ông đứng giữa sảnh lớn của khu phức hợp, ngơ ngác nhìn quanh như một đứa trẻ đi lạc.

“Hân Hân, mấy cái này toàn là con làm đấy à?”

“Không phải một mình con. Là cả đội ngũ làm ạ.”

“Thế cái cây con bảo đó… có phải do con vẽ không?”

“Vâng ạ.”

Ông ngước nhìn rất lâu. Rồi hốc mắt ông đỏ hoe.

“Mẹ con thích ánh sáng.”

“Con biết ạ.”

Ông rút khăn tay ra chấm nước mắt.

 

“Con còn giỏi hơn cả mẹ con. Nhưng đừng mách mẹ là bố nói thế nhé.”

“Muộn rồi bố ạ. Chắc mẹ nghe thấy hết rồi.”

Ông bật cười. Vừa cười lại vừa đỏ hoe mắt.

Đêm tiệc mừng công, Chu Viễn Chu cầm ly rượu vang đi đến trước mặt tôi.

“Hân Hân, về chuyện công ty chú có một đề nghị.”

“Chú nói đi.”

“Cháu tốt nghiệp xong thì về thẳng vị trí Tổng giám đốc luôn nhé. Chú đã quản lý thay cháu ba năm rồi, đến lúc trả lại cho cháu thôi.”

“Chú Chu, chú không muốn làm tiếp nữa ạ?”

“Muốn chứ, nhưng cháu phù hợp hơn. Công ty do mẹ cháu lập ra, nên để cháu dẫn dắt. Chú đứng cạnh quan sát là được rồi.”

Tôi cụng ly với chú.

“Đợi cháu tốt nghiệp rồi tính tiếp.”

“Được, chú đợi cháu.”

Tiệc tan, tôi một mình trở về biệt thự.

Vừa đẩy cửa, đèn phòng khách tự động bật sáng.

Hoa lan vẫn trên bệ cửa sổ. Tấm đệm vẫn nằm nơi cũ. Mọi thứ vẫn y nguyên như khi mẹ còn ở đây.

Tôi ngồi trên bệ cửa sổ, vuốt ve tấm đệm.

“Mẹ ơi, cây của mẹ sáng rồi.”

Ngọn đèn đường ngoài cửa sổ đung đưa nhè nhẹ trong gió. Vừa vặn hắt ánh sáng vào phòng tôi. Vừa vặn rọi sáng chậu hoa lan.

Đủ sáng, để thấy đường về.

Chương 30

Năm năm sau.

Đường chân trời của An Thành đã thay đổi.

Công ty TNHH Thiết kế Kiến trúc Cẩn Hòa đổi tên thành Tập đoàn Thiết kế Kiến trúc “Cẩn Hòa · Quang”. Doanh thu năm đạt một trăm sáu mươi triệu tệ. Có chi nhánh tại mười hai thành phố trên cả nước.

Dự án “Khu vườn rỉ sét” được triển khai vào năm thứ hai, trở thành dự án tiêu biểu cho việc cải tạo khu phố cổ của An Thành, được Bộ Xây dựng bình chọn là “Dự án Đổi mới Đô thị Xuất sắc nhất năm”.

Tôi hai mươi lăm tuổi.

Ngày trụ sở mới của công ty khánh thành, tôi đứng trước lối vào tòa nhà.

Phía trên lối vào –

Một cái cây bằng kính.

Giống hệt cái cây của dự án Danh Thành, nhưng to lớn hơn, rực rỡ hơn.

Bố đứng bên cạnh tôi.

Tóc ông đã bạc trắng hoàn toàn, nhưng tinh thần rất minh mẫn. Công ty thi công ông đã giao lại cho Phó Giám đốc điều hành, mỗi ngày ông chỉ ở nhà trồng hoa, câu cá, thỉnh thoảng ghé qua công ty tôi dạo vài vòng.

Ông nhìn cây kính, khóe miệng khẽ mỉm cười.

“Nếu mẹ con mà biết công ty của bà ấy có thể lớn mạnh thế này…”

“Mẹ biết mà.”

Tôi cúi xuống nhìn đồng hồ trên cổ tay. Chiếc đồng hồ cũ mẹ để lại, tôi vẫn luôn đeo.

Phương Nam từ trong tòa nhà chạy ùa ra.

“Hân Hân! Phóng viên đến rồi! Đài truyền hình tỉnh và phóng viên báo An Thành đều đến cả. Cậu mau vào đi!”

“Tới đây.”

Trước khi bước vào tòa nhà, tôi ngoảnh đầu nhìn lại lần cuối.

Ánh nắng xuyên qua lớp kính của cái cây, in vô vàn đốm sáng rực rỡ lên mặt đất. Những người đi đường tò mò dừng bước, ngước nhìn lên.

Một bé gái kéo tay mẹ:

“Mẹ ơi nhìn kìa, cái cây đang phát sáng kìa!”

Tôi mỉm cười.

Quay người bước vào tòa nhà.

Cánh cửa khép lại phía sau lưng. Ánh sáng từ đỉnh đầu đổ xuống, trải ngập cả lối đi.

 

Hết.

Chương trước
Loading...