Gia Đình Này, Tôi Không Cần Nữa

Chương 7



Đến khoảnh khắc này, tôi đã hoàn toàn nhìn thấu bộ mặt thật của người làm bố tôi.

Tôi đứng dưới màn mưa đợi xe cảnh sát đến đón.

Bố tôi bị triệu tập đến đồn cảnh sát để phối hợp điều tra.

Ông ta cúi rạp người nịnh nọt mấy tay cảnh sát.

“Con bé này tính tình bướng bỉnh, tôi mới mắng nó hai câu, nó nằng nặc đòi xuống xe.”

“Trên đường cao tốc, trời lại đang mưa, nguy hiểm như vậy, anh làm phụ huynh kiểu gì thế hả?”

“Vâng vâng vâng, đồng chí cảnh sát, tôi về sẽ dạy dỗ lại nó đàng hoàng.”

Bố tôi dùng ánh mắt thất vọng nhìn tôi, trên mặt hiện rõ vẻ bực dọc vì kế hoạch đổ bể.

Hai tiếng sau.

“Đồng chí cảnh sát, bây giờ chúng tôi có thể về được chưa?”

Viên cảnh sát chỉ tay về phía tôi.

“Cô ấy có thể về, nhưng anh phải ở lại tiếp tục phối hợp điều tra.”

Cảnh sát quay sang nói với các thành viên khác trong tổ:

“Triệu tập vợ của Cố Minh Quân, Lý Mai Cầm.”

Nghe đến đây, tôi quyết định không về nữa.

Tôi liếc nhìn bố, ông ta có vẻ rất căng thẳng.

Lý Mai Cầm tới, vội vã đến mức hôm nay bà ta còn chưa kịp trang điểm.

Lại hai tiếng nữa trôi qua.

Cả Cố Minh Quân và Lý Mai Cầm đều bị giữ lại, với cáo buộc tình nghi cố ý giết người.

Cảnh sát gọi tôi vào lại phòng.

Tôi được xem đoạn lịch sử trò chuyện của Cố Minh Quân và Lý Mai Cầm.

“Lúc anh chở nó đi học, trên xe nhớ lựa lời nhắc đến chuyện 80 vạn kia nhé.”

“Con ranh đó cứng đầu lắm, chắc chắn nó không đồng ý đâu.”

“Hai ngày nay anh cứ chăm sóc nó tận tình vào, biết đâu nó mềm lòng thì sao?”

“Cũng được, để tôi thử xem sao.”

“Nhưng nếu nó vẫn nhất quyết không đưa thì làm thế nào?”

“Thế thì… xử nó luôn, vậy chẳng phải 80 vạn kia là của chúng ta hết sao.”

“Đúng lúc hôm nay trời mưa lớn, cơ hội tuyệt vời thế cơ mà.”

“Ừm.”

……

Người tôi run lên bần bật không thể kiểm soát.

Hóa ra ánh mắt thất vọng ban nãy của bố tôi là vì… ông ta chưa thành công thủ tiêu tôi.

Bố tôi thấy sự việc bại lộ, bắt đầu giãy giụa chối tội.

“Không phải tôi, đều là do mụ đàn bà này xúi giục!”

“Nhiên Nhiên, bố bị dì Lý của con lừa thôi.”

Tôi cố gắng giữ cho bản thân được bình tĩnh nhất có thể.

“Bố, ông thực sự vô tội sao?”

“Rõ ràng là chính tay ông lôi tôi xuống xe rồi vứt tôi lại trên đó cơ mà.”

Bố tôi khóc lóc van xin tôi.

“Bố biết lỗi rồi, bố có lỗi với con, con có thể tha thứ cho bố không?”

Tôi nhìn lướt qua một vòng không gian xung quanh.

“Không thể.”

“Những lời còn lại ông giữ mà đi nói với cảnh sát đi!”

Hàng mi giả rậm rạp của Lý Mai Cầm rối nát tươm.

“Nhiên Nhiên, dì không thể ngồi tù được, em gái con vẫn còn đang ở nhà.”

“Con xem, bây giờ con chẳng phải vẫn đang bình an vô sự sao, lần này cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra được không?”

Tôi nhìn chằm chằm bà ta.

“Tôi suýt bị xe tông chết trên đường cao tốc, mà bà bảo tôi cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra à!”

“Lý Mai Cầm, bà thật độc ác!”

Lý Mai Cầm thấy tôi không chịu nhượng bộ, suy sụp ngã phịch xuống ghế.

“Đều tại con mẹ đã chết của mày, nếu không phải bà ta năm xưa cố tình giấu tiền đi, thì làm sao có cơ sự như ngày hôm nay!”

Bà ta có vẻ không hề cảm thấy mình có lỗi chút nào.

Bà ta cướp chồng của mẹ tôi, giờ lại muốn cướp luôn cả số tiền của mẹ tôi.

Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với bọn họ nữa, cứ để pháp luật trừng trị bọn họ đi.

Tôi xin thầy giáo nghỉ học một ngày, mua vé xe của ngày hôm sau.

Đến trường, tôi vẫn lên lớp, ăn uống đi học bình thường như trước.

 

Chỉ là, tôi không cần phải vì tiết kiệm vài đồng bạc cắc mà chịu đói nữa.

Học kỳ này tôi béo lên 5 cân, mái tóc xơ xác vàng hoe cũng dần trở nên bóng mượt.

80 vạn mẹ để lại tôi tiếp tục gửi tiết kiệm có kỳ hạn.

Tiền lãi 12 vạn 8 (128.000 tệ) đủ cho tôi đóng học phí và sinh hoạt phí suốt 4 năm đại học.

Mỗi tháng vào dịp cuối tháng, tôi không còn phải nghe giọng chửi rủa văng tục của bố vì chuyện xin tiền nữa.

Nghỉ lễ, tôi có thể về nhà bất cứ lúc nào, về chính căn nhà của mình.

Tôi đã đi cắt bỏ nốt ruồi trên khóe miệng, lúc nói chuyện với người khác không cần phải cố ý lấy tay che miệng nữa.

Vào ngày sinh nhật, tôi mua một chiếc bánh kem, thắp nến lên.

“Mẹ, con cảm ơn mẹ.”

Cửa sổ mở hờ đón gió, một con bươm bướm bay vào, đậu trên vai tôi.

Tôi vừa khóc vừa ăn bánh kem.

“Mẹ, bây giờ con sống rất tốt, mẹ yên tâm nhé.”

Con bướm ấy đậu lại trong nhà tôi suốt một đêm, ngày hôm sau mới bay đi.

Lý Mai Cầm và Cố Minh Quân vì tội cố ý giết người không thành, cả hai đều bị kết án 8 năm tù.

Nhã Nhã không có người chăm sóc, được bà ngoại ở quê đón về.

Bà ngoại ngoài việc chăm sóc nó, còn phải lo cho cả đám cháu của nhà cậu lớn và cậu út.

Mỗi bữa ăn, ánh mắt của mợ cả và mợ út cứ nhìn chằm chằm như ghim vào người Nhã Nhã.

Nhã Nhã không dám gắp thức ăn, chỉ biết cúi gầm mặt và và cơm trắng.

Từ nhỏ đã được bố tôi nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, Nhã Nhã chịu không nổi sự tủi nhục này, gào thét đòi bỏ nhà đi.

Mợ cả đập mạnh đũa xuống bàn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...