Ngày Tôi Đưa Con Đi Tìm Cha

Chương 8



Hàng mi rũ xuống của tôi khẽ run, đặt cốc xuống, cố làm ra vẻ bình tĩnh nói.

“Trẻ con lúc nhỏ đứa nào chả trông giống nhau.”

Như bị sự ngụy biện của tôi chọc cho bật cười, vành mắt Phó Thanh Vũ hơi đỏ.

“Trên đường tới đây tôi đã cho người đi tra rồi, cô căn bản chưa từng kết hôn, Giang Lạc Huyên, cô còn muốn lừa tôi đến khi nào? Tại sao không nói cho tôi biết?”

Nghe đến đó, tôi mới ngẩng đầu nhìn Phó Thanh Vũ.

Đây là lần gặp mặt này, cũng là lần đầu tiên tôi và Phó Thanh Vũ nhìn thẳng vào mắt nhau.

Những cảm xúc cuộn trào, phức tạp trong đáy mắt hai chúng tôi đều như thủy triều dâng lên.

Giọng tôi run rẩy, có chút khàn khàn.

“Bốn năm trước chúng ta đã chia tay rồi, đứa bé là do tôi nhất quyết muốn sinh, cũng là do tôi tự mình nuôi lớn. Giống như trước đây, coi như không biết gì nữa không được sao?”

“Nhất định phải làm rõ đến thế làm gì? Anh sắp kết hôn rồi, tôi cũng đã tìm cho con một gia đình hạnh phúc, cứ mơ mơ hồ hồ sống tiếp như vậy chẳng phải tốt hơn sao? Đào sâu ngọn nguồn đối với cả hai chúng ta đều không có lợi!”

Như thể không còn kìm nén nổi nữa, Phó Thanh Vũ cũng nâng cao giọng.

Mang theo oán khí vì bốn năm tìm kiếm không kết quả, cùng với nỗi sợ hãi sau khi suýt nữa mất đi tôi.

“Nhưng cô cũng đâu có cho tôi cơ hội! Bốn năm trước cô đột nhiên rời đi không một lời từ biệt, tôi tìm cô ngày đêm không ngơi, mỗi ngày tôi đều nghĩ, cô đã đi đâu, một mình sống có tốt không, có bị ai bắt nạt không.”

“Biết bao lần nửa đêm tỉnh giấc, tôi đều hối hận tại sao lúc trước không giữ được cô.”

Giọng Phó Thanh Vũ nhuốm thêm một tia nghẹn ngào.

“Giang Lạc Huyên, tôi chỉ muốn hỏi cô một câu, rốt cuộc là vì sao mà lúc ấy cô lại ném bỏ tình cảm của chúng ta, đến mức đứa con của chúng ta, dù sinh ra trong một gia đình không có cha yêu thương, cũng nhất định phải rời đi như vậy chứ!?”

Chương 10

Buổi chiều ngày thường, quán cà phê thân tử không quá đông người.

Trong đáy mắt đỏ ngầu của Phó Thanh Vũ thấp thoáng sự điên cuồng.

Cảm giác hoảng hốt suýt nữa mất đi tôi khiến anh không còn để ý xem việc cúi đầu trước, thừa nhận rằng bốn năm qua anh vẫn chưa buông bỏ đoạn tình cảm này có phải quá hèn mọn hay không.

Anh chỉ muốn dốc hết tất cả, liều mạng giữ lấy tôi.

Phó Thanh Vũ nhìn tôi, trong mắt là sự cố chấp muốn khẩn thiết tìm một câu trả lời.

“Không có vì sao cả, tôi không yêu anh nữa, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc tôi muốn có một đứa con của riêng mình.”

 

Giọng tôi bình tĩnh đến gần như lạnh nhạt.

Nhưng dưới mặt bàn, nơi không ai nhìn thấy, tay tôi siết chặt đến chết, đầu ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào thịt.

Dường như chỉ cần tôi hơi buông lỏng, sự yếu ớt và đau đớn của mình sẽ mất kiểm soát mà trần trụi phơi bày trước mặt Phó Thanh Vũ.

Tôi không muốn.

Bốn năm trước, tôi không muốn Phó Thanh Vũ thương hại mình, trở thành gánh nặng của anh.

Bốn năm sau, tôi cũng không muốn dựa vào việc kể khổ để cầu lấy sự thương cảm của Phó Thanh Vũ.

“Tôi nói đủ rõ rồi chứ? Nếu đủ rồi thì tôi đi trước đây, tôi còn có việc.”

Nói xong, tôi không nhìn phản ứng của Phó Thanh Vũ nữa, xoay người rời khỏi quán cà phê.

Nhìn bóng lưng tôi rời đi, trong lòng Phó Thanh Vũ mơ hồ nhận ra, chuyện này tuyệt đối không chỉ đơn giản như vậy.

Rời khỏi quán cà phê, Phó Thanh Vũ lập tức lên xe, thẳng đến quê nhà.

Ngày đó, người mẹ của Phó Thanh Vũ là người phản đối tình cảm giữa anh và tôi gay gắt nhất.

Tuy sau khi tôi biến mất, anh cũng đã điều tra bà Phó, nhưng giữa chúng tôi không có giao dịch gì, nên anh chẳng phát hiện ra điều gì.

Nhưng giờ ngẫm lại từng chi tiết lúc đó, Phó Thanh Vũ phát hiện có quá nhiều điểm không ổn.

Anh cũng hoàn toàn không tin lời giải thích nhìn như vô tình lúc nãy của tôi.

Biệt thự ở ngoại ô.

bà Phó nghe thấy động tĩnh trong sân, biết là Phó Thanh Vũ đã về, liền vội ra đón.

“Thanh Vũ về rồi à, sao không báo trước, đã ăn cơm chưa?”

Nói rồi bà lại liếc nhìn ghế phụ, thở dài đầy tiếc nuối.

“Sao chỉ có mình con về vậy, lần sau dẫn Nhậm Minh Nguyệt cùng về nhé, hai đứa đều sắp kết hôn rồi, đừng khách sáo với mẹ như thế.”

Phó Thanh Vũ không đáp, chỉ là ánh mắt nhìn bà Phó không còn dịu dàng như trước, mà mang theo vài phần sắc lạnh.

“Đám cưới với cô Nhậm hủy bỏ đi, tôi sẽ đến nhà họ Nhậm xin lỗi.”

bà Phó sững người, nắm lấy tay Phó Thanh Vũ.

“Con trai, con nói gì vậy? Con làm sao thế, có phải gặp chuyện gì không? Nếu con xử lý xong việc rồi, chuyện cưới xin có thể bàn với nhà họ Nhậm để dời lại cũng được mà.”

Nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh nhạt của Phó Thanh Vũ, giọng bà càng lúc càng nhỏ dần.

“Mẹ, bốn năm trước mẹ đã làm gì?”

Mi mắt bà Phó giật nhẹ theo phản xạ, bà dời mắt đi.

“Mẹ, mẹ có thể làm gì chứ? Con thích người ta thì mẹ còn có thể đánh uyên ương hay sao?”

Nhưng chỉ một ánh nhìn đó thôi, Phó Thanh Vũ đã hiểu, mẹ anh đang nói dối.

Anh không muốn nói nhiều, mở cửa xe ra định đi.

bà Phó hiểu con trai mình, cũng như Phó Thanh Vũ hiểu bà vậy.

Bà giữ lấy cửa xe của Phó Thanh Vũ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...