Ngọt Ngào Có Độc
Chương 14
Đó là lời khen tuyệt vời nhất tôi nhận được trong suốt ba tháng qua.
“Cảm ơn Trưởng phòng Trương, tôi đồng ý.”
“Vâng, mời cô thứ Hai tuần sau đến nhận việc, thông tin về lương và phúc lợi tôi sẽ gửi qua email.”
Cúp điện thoại.
Email thông báo mức lương nhanh chóng được gửi tới.
Lương năm 35 vạn. Gấp đôi mức lương trước đây tôi làm ở công ty Trần Dật Chu giới thiệu.
Tôi ngồi trên ban công nhà mới, nhìn con số trong email.
35 vạn.
Không cần nhìn sắc mặt ai.
Không cần cảm ơn sự “giới thiệu” của ai.
Là tự tay tôi kiếm được.
Phương Niệm gọi điện tới: “Nghe tin gì chưa? Mày đậu rồi à?”
“Sao mày biết nhanh thế?”
“Giám đốc Nhân sự bên Chính Hằng là đồng nghiệp cũ của tao, chị ấy nói cho tao biết đấy.” Giọng Phương Niệm đầy phấn khích, “Vãn Vãn, mày đỉnh quá! Vị trí Giám đốc tài chính bên Chính Hằng, bao nhiêu người vỡ đầu cũng không chen vào được!”
“May mắn thôi.”
“May mắn cái gì, là do mày có thực lực.” Phương Niệm nói, “À đúng rồi, thứ Bảy tuần này anh họ tao mời đi ăn, mày đi không?”
“Niệm Niệm, có phải mày đang làm bà mối không đấy?”
“Tao thề là không!” Cô ấy la oai oái, “Chỉ là một bữa ăn bình thường thôi! Còn có mấy người bạn nữa mà!”
“Được rồi.”
“Quyết thế nhé! Tao qua đón mày!”
Tối thứ Bảy, Phương Niệm lái xe tới đón tôi.
Nhà hàng món Tây.
Phương Niệm bảo có mấy người bạn, nhưng thực chất chỉ có ba người—Phương Niệm, bạn trai Phương Niệm, và Cố Diễn.
Chính là vị Luật sư Cố đã giúp tôi giải quyết vụ ly hôn.
Thấy chỉ có bốn người, tôi liếc nhìn Phương Niệm.
Phương Niệm chột dạ quay đi chỗ khác.
Cố Diễn đứng dậy, bắt tay tôi.
“Cô Lâm, lâu rồi không gặp.”
“Luật sư Cố.”
“Gọi tôi là Cố Diễn được rồi. Hôm nay không phải buổi làm việc.” Anh mỉm cười, kéo ghế cho tôi ngồi.
Anh mang một dáng vẻ khá khác so với lúc làm việc. Bộ vest được thay bằng áo len màu xanh đậm, đeo kính gọng kim loại, trông có vẻ ôn hòa hơn rất nhiều.
Bữa ăn diễn ra rất thoải mái. Trò chuyện về công việc, về mấy tin tức dạo gần đây.
Cố Diễn biết tôi đã vào làm ở Chính Hằng, anh nói: “Đội ngũ quản lý bên Chính Hằng tôi quen vài người, đều rất chuyên nghiệp. Cô làm việc ở đó sẽ như cá gặp nước thôi.”
“Hy vọng vậy.”
“Không phải hy vọng, mà là chắc chắn.” Anh nhìn tôi chăm chú, “Cô là vị thân chủ điềm tĩnh nhất tôi từng gặp. Đa số mọi người rơi vào hoàn cảnh của cô, đã sớm bị cảm xúc nuốt chửng. Nhưng cô thì không. Cô bước từng bước một vô cùng chuẩn xác.”
“Do bị dồn vào chân tường thôi.”
“Không phải bị dồn ép.” Anh nói, “Là bởi vì bản thân cô vốn có năng lực đó. Chỉ là trước đây chưa có cơ hội dùng đến.”
Tôi nâng ly rượu lên, che giấu chút ngượng ngùng.
Sau bữa ăn, Cố Diễn đưa tôi về.
Phương Niệm và bạn trai đã chuồn đi từ sớm, cố tình để lại không gian riêng cho hai người chúng tôi.
Rõ ràng là lạy ông tôi ở bụi này.
Đến dưới lầu, Cố Diễn giúp tôi mở cửa xe.
“Tuần sau em rảnh không?” Anh hỏi.
“Có chuyện gì không?”
“Muốn mời em đi xem triển lãm. Triển lãm tranh Ukiyo-e ở bảo tàng mỹ thuật tỉnh, cuối tuần này là ngày cuối rồi.”
“Anh thích Ukiyo-e à?”
“Ừ, đặc biệt thích Utagawa Hiroshige.” Anh đẩy gọng kính, “Còn em?”
“Em thích Katsushika Hokusai.”
“Vậy thì cùng đi nhé.”
Tôi liếc nhìn anh một cái.
“Được.”
Chương 27
Tháng đầu tiên làm việc ở Chính Hằng.
Mỗi ngày 8 giờ sáng đến, 7 giờ tối về.
Đôi khi tăng ca đến 9, 10 giờ đêm.
Nhưng cảm giác khác hẳn trước đây.
Trước đây tăng ca là vì công ty của người khác, đồng lương của người khác, công việc do người khác giới thiệu.
Bây giờ là vì chính mình.
Dự án đầu tiên tôi phụ trách là thiết kế cấu trúc tài chính cho một quỹ mua lại (buyout fund) mới ra mắt.
Quy mô 3 tỷ.
Tôi mất hai tuần để sắp xếp thành một phương án tài chính – thuế hoàn chỉnh. Lúc họp báo cáo, Vương tổng – vị đối tác kia nghe xong, gật gù.