Người Cậu Giấu Mình Hai Mươi Năm

Chương 5



Ngày tin đồn lan ra, cả tầng lầu xôn xao bàn tán.

Tôi ngồi trong văn phòng, ngón tay lạnh toát.

Lưu Phương bước đến, đóng cửa lại. “Tô Niệm, cô đừng hoảng.”

“Em không hoảng.”

“Bên Kỷ luật sẽ đến điều tra, cô cứ phối hợp là được. Phỏng vấn của cô được ghi hình toàn bộ, điểm số đều có cơ sở rõ ràng.”

“Trưởng phòng Lưu.”

“Hửm?”

“Em biết ai là người gửi.”

Lưu Phương nhìn tôi: “Biết thì biết, không có bằng chứng đừng nói lung tung. Kỷ luật điều tra cần sự thật, không cần phỏng đoán.”

“Em hiểu.”

“Còn một chuyện nữa.”

“Chuyện gì ạ?”

“Cậu cô biết chuyện này rồi.”

“Cậu bảo sao ạ?”

“Ông ấy nói 3 chữ.”

“Chữ gì ạ?”

“Không cần quản.”

Tối hôm đó, Cố Ngôn Thâm gọi điện cho tôi.

“Chuyện thư tố cáo cô biết rồi chứ?”

“Biết rồi.”

“Đừng lo, toàn bộ quá trình phỏng vấn đều được ghi âm ghi hình đầy đủ. Tôi đã bảo bên Kỷ luật trích xuất ra rồi.”

“Cảm ơn anh.”

“Không có gì. Đây là trách nhiệm của tôi với tư cách là giám khảo.”

Anh dừng lại một nhịp: “Còn một chuyện nữa, tôi đã cho người kiểm tra, địa chỉ gửi bức thư tố cáo kia là từ một bưu điện gần Tập đoàn Hoa Thịnh.”

Tập đoàn Hoa Thịnh. Công ty của Triệu Kiến Quốc. Bố của Triệu Uyển Như.

“Anh chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn. Nhưng cái này không thể làm bằng chứng trực tiếp được, chỉ có thể định hướng điều tra thôi.”

“Tôi biết rồi.”

“Tô Niệm.”

“Vâng?”

“Cậu cô không ra tay, không có nghĩa là không có ai giúp cô. Ông ấy chỉ muốn cô tự mình chống đỡ qua đợt này thôi.”

“Tôi chịu được.”

Ủy ban Kỷ luật điều tra rất nhanh.

Hai nhân viên đến cơ quan tìm tôi nói chuyện, thái độ ôn hòa nhưng dứt khoát.

“Đồng chí Tô Niệm, chúng tôi nhận được đơn tố cáo nặc danh về điểm phỏng vấn của cô, cần tìm hiểu một số thông tin.”

“Vâng.”

“Trước khi phỏng vấn, cô có quen biết ai trong số 5 vị giám khảo không?”

“Không quen.”

“Cô chắc chứ?”

“Chắc chắn.”

 

Tôi không hề nói dối. Lúc gặp họ ở nhà cậu, tôi thực sự không biết họ là ai. Tôi chỉ biết họ đến tìm cậu, chứ chưa từng chính thức chào hỏi làm quen. Tên tuổi, chức vụ, thân phận của họ, đến tận ngày phỏng vấn tôi mới biết.

“Trước khi phỏng vấn, có ai tiết lộ đề thi cho cô không?”

“Không.”

“Trong quá trình phỏng vấn, có giám khảo nào có hành động ám chỉ với cô không?”

“Không.”

“Được rồi, chúng tôi sẽ trích xuất camera để xác minh, nếu cần thiết sẽ liên hệ lại.”

“Vâng.”

Cuộc điều tra kéo dài một tuần.

Trong tuần đó, lần nào đụng mặt tôi ở hành lang, Triệu Uyển Như cũng nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.

“Tô Niệm, nghe nói Kỷ luật tìm cô nói chuyện hả?”

“Ừ.”

“Không sao chứ?”

“Không sao.”

“Thế thì tốt. Tôi chỉ sợ mấy chuyện này làm ảnh hưởng đến tiền đồ của cô thôi.” Cô ta cười khẩy lúc nói chữ “tiền đồ”.

Tôi nhìn thẳng cô ta: “Triệu Uyển Như, cô cười gì?”

“Không có gì. Chỉ là lo cho cô thôi.”

“Cô đừng lo cho tôi, lo cho bản thân cô trước đi.”

“Tôi thì có gì phải lo?”

“Địa chỉ gửi thư nặc danh nằm ngay gần Tập đoàn Hoa Thịnh đấy, cô không lo à?”

Nụ cười của cô ta vụt tắt. “Cô có ý gì?”

“Không có ý gì, nói chuyện phiếm thôi.”

Tôi bước lướt qua cô ta, không thèm ngoảnh lại.

Chiều hôm đó, Triệu Uyển Như không đến làm. Trần Tiểu Vũ bảo cô ta xin nghỉ nửa ngày.

Một tuần sau, có kết quả điều tra của Ủy ban Kỷ luật.

Video ghi hình đầy đủ, quá trình chấm điểm đúng quy định, hồ sơ chấm điểm của 5 giám khảo rõ ràng minh bạch.

Con số 92.6 của tôi là điểm trung bình sau khi bỏ đi điểm cao nhất và thấp nhất.

Điểm cao nhất là 97, người chấm là Châu Đức Thắng.

Điểm thấp nhất là 88, do một giám khảo tôi không quen biết chấm.

Cố Ngôn Thâm cho 93 điểm.

Tất cả đều hợp lệ, thư tố cáo sai sự thật.

Ủy ban Kỷ luật ra kết luận điều tra chính thức, gửi văn bản cho Ban Tổ chức Thành ủy và cơ quan tôi.

Lúc tan làm, tôi đụng mặt Triệu Uyển Như ở cổng.

Sắc mặt cô ta rất tệ.

“Có kết quả rồi.” Tôi nói.

Cô ta không đáp.

“Không tra ra lỗi, cô thất vọng lắm đúng không?”

“Tô Niệm, cô đừng có đắc ý quá sớm.”

“Tôi chẳng đắc ý gì cả. Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, làm gì cũng phải nghĩ đến hậu quả. Vu khống là phải chịu trách nhiệm đấy.”

“Cô bảo ai vu khống? Cô có bằng chứng không?”

“Kỷ luật sẽ điều tra ra.”

Cô ta cắn răng lườm tôi, quay người leo lên chiếc Mercedes đen bóng phóng vút đi.

Tối hôm đó, hiếm khi mẹ tôi chủ động nhắc đến cậu.

“Cậu mày bảo, ải thứ nhất qua rồi.”

“Ải thứ nhất? Còn ải sau nữa hả mẹ?”

“Đường làm quan đâu có dễ đi thế.”

“Mẹ, mẹ không thể nói một mạch hết câu chuyện được à?”

“Nói hết ra thì còn gì thú vị nữa.”

Chương tiếp
Loading...