Người Mua Tôi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 11



“Hahaha!”

Trưởng thôn cười lên điên dại.

“Thành công rồi! Chúng ta thành công rồi!”

Lão lao tới thiết bị, nóng lòng muốn xem nội dung trong chiếc USB.

Nhưng.

Ngay khoảnh khắc ngón tay lão sắp chạm vào màn hình.

Biến cố đột ngột xảy ra!

Toàn bộ màn hình trong phòng thí nghiệm chớp mắt biến thành màu đỏ chói lòa.

Ngay sau đó, một tiếng còi báo động chói tai, đinh tai nhức óc vang vọng khắp căn cứ ngầm.

“Cảnh báo! Cảnh báo!”

“Tường lửa cấp một bị phá vỡ bởi tín hiệu lạ!”

“Dữ liệu cốt lõi đang bị cưỡng chế tải lên!”

“Mục tiêu tải lên: Cục An ninh Quốc gia Trung Quốc, Trung tâm Dữ liệu Chống Khủng bố!”

“Tiến trình tải lên: 10%…”

Nụ cười của trưởng thôn cứng đờ trên khuôn mặt.

Khuôn mặt thư sinh của Trình Hải trên màn hình lập tức biến dạng méo mó.

“Chuyện gì thế này!”

Hắn gầm lên điên cuồng.

“Ai có thể giải thích cho tao biết chuyện khốn kiếp gì đang xảy ra không!”

Nhà nghiên cứu mặc áo blouse trắng đập tay cuồng loạn lên bàn phím, sắc mặt tái nhợt như giấy.

“Đại ca! Không xong rồi!”

“Nguồn tín hiệu phát ra từ chính bên trong chiếc USB này! Bản thân nó chính là một máy phát tín hiệu cấp quân sự bảo mật nhất!”

“Tường lửa của chúng ta trước mặt nó mỏng như tờ giấy!”

“Chúng ta không thể chặn nó tải lên! Hoàn toàn không thể!”

“Tiến trình tải lên: 30%…”

“Lũ vô dụng!”

Trình Hải chửi bới trong sự tuyệt vọng và tức giận.

“Thế thì ngắt điện đi! Rút dây mạng ra! Nổ tung cái căn cứ này cho tao!”

 

“Không được đâu đại ca!”

Giọng nhà nghiên cứu đã xen lẫn tiếng khóc.

“Máy phát tín hiệu này sử dụng pin hạt nhân siêu nhỏ độc lập! Hơn nữa, nó dùng kênh mã hóa vệ tinh!”

“Trừ khi chúng ta bắn rụng vệ tinh trên trời, nếu không…”

“Tiến trình tải lên: 50%…”

Xong rồi.

Tất cả đều hiểu rằng, mọi chuyện đã kết thúc.

Trình Sơn.

Kẻ trong mắt chúng là tên phản bội ngu ngốc, si tình và không biết thức thời.

Đã dùng cách riêng của mình để dạy cho tất cả bài học cuối cùng.

Anh hoàn toàn không cài đặt mật khẩu hai lớp phức tạp nào cả.

Cái gọi là “mật khẩu”, cái gọi là “mật mã sinh học”, từ đầu đến cuối chỉ là chiêu trò.

Một quả bom khói nhằm làm chúng mất cảnh giác, câu giờ cho đòn sát thủ thực sự.

Anh đặt cược tất cả vào tôi.

Anh cược tôi có thể hiểu được ám hiệu cuối cùng của anh.

Anh cược tôi có đủ can đảm, vào khoảnh khắc cuối cùng, nhấn nút khởi động.

Anh đã cược đúng.

“Là mày!”

Trưởng thôn đột ngột quay người lại, đôi mắt hằn đầy tia máu trừng trừng nhìn tôi.

“Là con khốn nhà mày!”

Lão lao vào tôi như một con thú điên.

“Tao giết mày!”

Nhưng lão chưa kịp chạm vào tôi.

Đã có người nhanh hơn lão một bước.

Là Trình Sơn.

Vào khoảnh khắc tiếng còi báo động vang lên, hai tên vệ sĩ canh gác anh đã lơ là cảnh giác vì hoảng loạn.

Trình Sơn dùng chút sức lực cuối cùng thoát khỏi sự kìm kẹp của chúng.

Anh như một con sư tử bị chọc giận, dùng cả cơ thể mình tông mạnh vào trưởng thôn.

“Phập!”

Một con dao găm không biết từ đâu tới đâm ngập vào lưng Trình Sơn.

Là trưởng thôn, trong khoảnh khắc bị tông ngã, đã rút con dao giấu ở thắt lưng ra.

Cơ thể Trình Sơn đổ ụp xuống.

Máu từ dưới người anh nhanh chóng loang ra.

Nhuộm đỏ mặt sàn trắng muốt đầy tội ác này.

“KHÔNG ——!”

Tôi thét lên xé ruột xé gan.

Nước mắt làm mờ đi mọi thứ.

“Trình Sơn!”

Tôi bò lết, nhào đến bên cạnh anh.

Tôi muốn đỡ anh dậy, nhưng tay chỉ chạm vào một dòng chất lỏng ấm nóng, dính dấp.

Máu liên tục trào ra từ miệng anh.

Sinh mệnh của anh đang vơi đi với tốc độ chóng mặt.

Anh nhìn tôi, nhưng trong đôi mắt lại mang nụ cười của sự giải thoát và mãn nguyện.

Anh dùng chút sức lực cuối cùng, giơ tay lên, muốn chạm vào mặt tôi.

Và cả đứa bé vừa mới chào đời của chúng tôi.

Nhưng tay anh cuối cùng vẫn buông thõng vô lực.

“Chạy… đi…”

Anh nhìn tôi, mấp máy môi, thốt ra hai chữ cuối cùng.

Rồi đôi mắt anh vĩnh viễn mất đi ánh sáng.

“Tiến trình tải lên: 100%.”

“Tải dữ liệu hoàn tất.”

Giọng điện tử vô cảm như tiếng chuông báo tử gõ nhịp cho anh.

Cũng là khúc vãn ca báo hiệu ngày tàn cho đế chế tội ác này.

Chương trước Chương tiếp
Loading...