Người Mua Tôi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 14



Ba ngày sau.

Sức khỏe của tôi đã khá hơn một chút.

Đội trưởng Lý Kiến Quốc đến phòng bệnh của tôi.

Anh mang theo một chiếc hộp vuông vức bọc trong lớp nhung đen.

“Đây là di vật của đồng chí Trình Sơn.”

Anh nhẹ nhàng đặt chiếc hộp lên tủ đầu giường.

“Chúng tôi đã thu xếp toàn bộ đồ đạc cậu ấy để lại ở quân đội và đội cảnh sát khi còn sống.”

“Theo quy định, những thứ này nên được giao cho thân nhân trực hệ bảo quản.”

“Và bây giờ, cô và đứa bé là người thân duy nhất của cậu ấy.”

Bàn tay tôi run rẩy, vuốt ve chiếc hộp lạnh lẽo.

Tôi từ từ mở nó ra.

Bên trong không có những tấm huân chương hay bằng khen như tôi tưởng.

Chỉ có một bộ cảnh phục màu xanh đen được gấp gọn gàng.

Trên ngực áo là một chiếc thẻ ngành cảnh sát.

Tôi mở thẻ ra.

Bức ảnh trên đó là một người đàn ông trẻ tuổi, oai phong lẫm liệt.

Anh mặc cảnh phục, mỉm cười rạng rỡ, trong trẻo trước ống kính.

Khuôn mặt ấy, tôi đã từng thấy trên tấm chứng minh thư giả giấu trong hộc ngầm.

Nhưng lần này, bên dưới bức ảnh ghi rành rành thông tin của anh:

Họ tên: Trình Sơn.

Số hiệu: 081127.

Đơn vị: Bộ An ninh Quốc gia, Phòng Hành động Đặc biệt.

Anh không phải là người nhà của nạn nhân bị buôn bán.

Anh là một đặc vụ thuộc Cục An ninh Quốc gia thực thụ, chiến đấu trên phòng tuyến bí mật nhất.

Lý Kiến Quốc thở dài, chậm rãi nói:

“Đồng chí Trình Sơn là một trong những cảnh sát chìm xuất sắc nhất của hệ thống chúng tôi.”

“Ba năm trước, chúng tôi phát hiện một mạng lưới buôn người và nội tạng xuyên quốc gia khổng lồ, mang mật danh ‘Cái Nôi’.”

“Mạng lưới này có cơ cấu cực kỳ chặt chẽ, các thành viên cốt cán đều liên lạc bằng mật danh, chưa từng lộ diện.”

“Chúng tôi đã hy sinh ba đồng chí ưu tú nhưng vẫn không thể thâm nhập vào lõi của tổ chức.”

“Cho đến khi Trình Sơn chủ động xin nhận nhiệm vụ.”

“Cậu ấy phát hiện nơi khởi nguồn của tập đoàn này lại chính là quê hương của cậu ấy, thôn Trình Gia biệt lập với thế giới.”

“Và anh ruột của cậu ấy, Trình Hải, chính là người tạo ra đế chế tội ác này.”

“Để giành được sự tin tưởng, cậu ấy đã tự biên tự diễn một vở kịch ‘phản bội gia tộc’, dùng thân phận người mua để thâm nhập trở lại.”

“Ban đầu cậu ấy định từ bên trong tìm ra bằng chứng phạm tội, sau đó nội ứng ngoại hợp tóm gọn bọn chúng.”

“Thế nhưng…”

Lý Kiến Quốc ngừng lại, nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Sự xuất hiện của cô là một rủi ro ngoài kế hoạch.”

“Cậu ấy không ngờ gia tộc, để thử lòng, lại thực sự ‘phân phát’ cho cậu ấy một người phụ nữ mua từ bên ngoài.”

“Cậu ấy càng không ngờ mình lại đem lòng yêu cô.”

Nước mắt tôi một lần nữa làm nhòe đi tầm nhìn.

Hóa ra, những gì trưởng thôn nói là sự thật.

Câu nói mà tôi từng nghĩ là lời dối trá “Nó yêu mày rồi” ấy, lại là câu nói thật duy nhất trong số vô vàn dối trá.

“Cậu ấy bắt đầu dao động.”

Lý Kiến Quốc nói tiếp.

“Cậu ấy biết, một khi cậu ấy bại lộ, cô và đứa bé sẽ là những vật tế thần đầu tiên.”

“Cậu ấy muốn cứu hai mẹ con cô ra ngoài, nhưng cậu ấy không thể.”

“Nếu cậu ấy đưa hai người trốn chạy, Trình Hải sẽ lập tức tiêu hủy mọi bằng chứng rồi cao chạy xa bay.”

“Đến lúc đó, những nỗ lực suốt ba năm của chúng ta và mọi việc cậu ấy đã làm sẽ đổ sông đổ biển.”

 

“Vì vậy, cậu ấy chỉ còn cách chọn phương pháp thảm liệt nhất, và cũng là duy nhất.”

“Cậu ấy đã dùng chính thân phận của mình để thiết lập một cái bẫy.”

“Một cái bẫy để giao toàn bộ bằng chứng cho chúng tôi an toàn, và cũng để giành lấy cho mẹ con cô một tia sống sót.”

“Cậu ấy thành công rồi.”

“Dữ liệu trong USB rất trọn vẹn.”

“Từ danh sách thành viên, đến hồ sơ giao dịch, rồi cả bản danh sách khách mua đủ sức tạo nên những cơn sóng dữ, không thiếu thứ gì.”

“Hiện tại, toàn bộ thôn Trình Gia cũng như các chân rết của chúng trong nước đã bị chúng tôi kiểm soát hoàn toàn.”

“Trình Sơn đã dùng mạng sống của mình nhổ tận gốc khối u độc cắm rễ trong bóng tối suốt hai mươi năm qua.”

Tôi ôm bộ cảnh phục lạnh lẽo, khóc không thành tiếng.

Tôi cuối cùng cũng hiểu, nỗi đau và sự giằng xé không thể hóa giải trong ánh mắt anh khi nhìn tôi, rốt cuộc là vì điều gì.

Đó là sự lựa chọn đau đớn nhất của một người đàn ông đứng giữa đại nghĩa quốc gia và tình cảm cá nhân.

Cuối cùng, anh chọn cái trước.

Nhưng cũng dùng chính sinh mạng mình để bảo toàn cái sau.

“Trong hộp còn có một bức thư.”

Lý Kiến Quốc khẽ nói.

“Là thư tuyệt mệnh cậu ấy để lại trước khi thực hiện nhiệm vụ này.”

Bàn tay run rẩy của tôi lấy ra từ dưới bộ cảnh phục một phong thư đã ngả vàng.

Trên phong thư không có tên người nhận.

Tôi mở thư, bên trong chỉ có một tờ giấy viết thư mỏng manh.

Nét chữ trên đó mạnh mẽ, cứng cáp.

“Hứa An:

Khi em đọc được bức thư này, có lẽ anh đã không còn nữa.

Xin hãy tha thứ cho anh, vì đã dùng sự dối trá để bước vào cuộc đời em.

Anh tên là Trình Sơn, là một cảnh sát.

Cả cuộc đời anh đã cống hiến cho những trận chiến trong bóng tối.

Và em, là tia sáng duy nhất chiếu rọi vào cuộc đời anh.

Anh yêu em.

Ba chữ này, anh chưa từng, và cũng không dám nói với em.

Bởi vì anh biết, anh không thể hứa hẹn với em bất cứ điều gì.

Thứ anh có thể trao cho em, chỉ là một tương lai trong sạch, một ngày mai không còn sợ hãi.

Anh đã làm được rồi.

Đứa con của chúng ta, hãy gọi con là ‘Trình Quang’ nhé.

Anh hy vọng con sẽ luôn sống dưới ánh mặt trời, sống trong sự tươi sáng mà anh đã dùng sinh mạng để đánh đổi.

Hãy quên anh đi.

Mang theo ánh sáng của chúng ta, sống thật tốt.”

Tuyệt bút, Trình Sơn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...