Nữ Quỷ Mang Thai, Tam Giới Đại Loạn
Chương 10
Thương Diệu Đế Quân đi rồi.
Cả thiên điện tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ta đứng chết trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Hành động cuối cùng đó của hắn, câu nói đó, rốt cuộc có ý gì?
Ta sờ sờ đỉnh đầu mình.
Nơi đó phảng phất vẫn còn vương lại xúc cảm lạnh mát từ lòng bàn tay hắn.
Ngày hôm sau.
Cuộc sống của ta trải qua một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Ngay từ sáng sớm.
Tên tiên nga dẫn đầu hôm qua đã dẫn theo một đội người cung kính bước vào.
Thái độ của nàng ta như biến thành một người khác hẳn hôm qua.
Tràn ngập sự khiêm nhường, thậm chí là có chút… nịnh nọt.
“Bạch Vi tiên tử, nô tỳ phụng mệnh Đế Quân, đến hầu hạ sinh hoạt hàng ngày của người.”
Tiên tử?
Ta trở thành tiên tử rồi sao?
Bọn họ mang Tiên Tuyền đến cho ta rửa mặt súc miệng.
Thay cho ta bộ vân thường dệt từ tơ tằm băng trên Thiên Sơn.
Trên bàn bày la liệt đủ các loại tiên quả quỳnh tương mà ta chưa từng thấy qua.
Nghe nói mỗi một quả đều ẩn chứa linh lực đủ để một tiểu tiên độ kiếp.
“Tiên tử, đây là Vạn Năm Chu Quả mà Đế Quân đặc biệt tìm về cho người.”
“Đế Quân nói, loại quả này có tác dụng an thần cố bản cho thai nhi.”
“Tiên tử, đây là Ngưng Thần Hương do Đông Hải Long Vương tiến cống.”
“Đế Quân nói, đốt loại hương này có thể đảm bảo người đêm đêm an giấc.”
“Tiên tử, đây là…”
Mỗi một câu bọn họ nói, đều không thể thiếu ba chữ “Đế Quân nói”.
Mà mỗi lời Đế Quân nói, đều không thể tách rời hai chữ “thai nhi”.
Ta hiểu rồi.
Ta vẫn chỉ là một cái vật chứa.
Chẳng qua vật chứa này hiện tại đã trở nên trân quý hơn.
Bởi vì thứ chứa bên trong là trân bảo vượt xa trí tưởng tượng của tất cả mọi người.
Ta im lặng ăn những tiên quả ấy.
Hương vị thực sự rất ngon.
Vừa vào miệng đã tan, hóa thành từng luồng nước ấm chảy xuống bụng dưới.
Hài tử trong bụng vui sướng cuộn mình một cái.
Dường như nó rất thích những cống phẩm này.
Từ ngày đó, ngạch cửa Thương Lan Cung sắp bị đạp bằng rồi.
Các lộ thần tiên trên Cửu Trùng Thiên đều nghe phong phanh rằng trong cung Đế Quân có một vị “Chuẩn Đế phi” vừa dọn đến.
Lại còn mang theo “huyết mạch Tổ Long” trong truyền thuyết.
Thế là đủ loại kỳ trân dị bảo lũ lượt đưa đến như nước chảy.
Kẻ tặng quà không gặp được Thương Diệu Đế Quân.
Cũng không gặp được ta.
Nhưng quà cáp, Thương Diệu chiếu đơn thu nhận toàn bộ.
Sau đó vừa chuyển tay đã đưa hết sang thiên điện của ta.
Phòng ta sắp bị các loại thiên tài địa bảo chất thành đống rồi.
Những thứ vốn chỉ nghe nói trong truyền thuyết, nay ta lại dùng như đồ ăn vặt.
Ta cảm nhận được tiên lực của mình đang tăng lên vùn vụt.
Kéo theo đó, đứa trẻ trong bụng cũng phát triển thần tốc.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, bụng ta đã to ra một vòng có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Chỉ là Thương Diệu không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Hắn dường như rất bận rộn.
Lại dường như đang cố tình né tránh ta.
Cho đến một đêm nọ.
Ta đang ngủ say, đột nhiên cảm giác trong phòng có thêm một người.
Ta choàng mở mắt.
Một tia ánh trăng thanh lãnh từ ngoài cửa sổ rọi vào.
Chiếu sáng bóng hình thẳng tắp đang đứng bên giường.
Là Thương Diệu Đế Quân.
Hắn không biết đã đứng đó bao lâu rồi.
Chỉ lẳng lặng đứng nhìn ta như vậy.
Không, là đang nhìn bụng ta.
Ánh mắt của hắn, rất phức tạp.
Có sự tìm tòi, khao khát, và còn một chút… ôn nhu mà ta không thể đọc hiểu.
Ta căng thẳng đến mức tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Đế… Đế Quân?”
Ta nhỏ giọng gọi một tiếng.
Hắn dường như mới định thần lại.
Thu hồi ánh mắt, khôi phục lại khuôn mặt băng sơn kia.
“Ta làm ồn đánh thức nàng sao?”
Giọng hắn có chút khàn khàn.
Ta lắc đầu.
“Không có.”
Căn phòng lại chìm vào sự im lặng.
Không khí có phần gượng gạo.
“Mấy ngày nay, vẫn quen chứ?”
Hắn không có chuyện gì để nói nhưng vẫn cố tìm chuyện để nói.
“Khá tốt ạ.” Ta thành thật đáp.
“Ừm.”
Hắn gật đầu.
Rồi lại không nói gì nữa.
Ta nhìn hắn, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hai người chúng ta giống như hai pho tượng.
Ngay lúc ta nghĩ hắn sẽ đứng như vậy cho đến hừng đông.
Hắn đột ngột cất tiếng.
“Bạch Vi.”
“Dạ?” Ta đáp lời.
“Nếu như…”
Hắn dừng lại, dường như đang cân nhắc từ ngữ.
“Nếu như có một ngày, ta cần nàng dùng đứa trẻ này để đánh đổi lấy sự bình yên của Tam Giới.”
“Nàng, có nguyện ý không?”
Lời nói của hắn giống như một đạo kinh lôi nổ tung trong đầu ta.