Nữ Quỷ Mang Thai, Tam Giới Đại Loạn

Chương 15



Nàng chậm rãi đứng dậy.

“Là bổn cung đường đột rồi.”

“Ngươi đang mang thai, chắc hẳn cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Nói đoạn, nàng lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình ngọc tinh xảo, đặt lên bàn.

“Trong này là An Thần Thang bổn cung dùng tiên lộ vạn năm của Dao Trì để luyện chế.”

“Có lợi ích tày trời đối với thai nhi trong bụng ngươi.”

“Nhớ kỹ, uống lúc còn nóng.”

Nói xong, nàng liền quay lưng, dẫn theo tiên nga rời đi.

Ta nhìn chiếc bình ngọc trên bàn.

Thân bình tỏa ra hương thơm dịu nhẹ dẫn dụ lòng người.

Thứ chất lỏng màu trắng đục bên trong lại càng ẩn chứa sinh mệnh tinh khí bàng bạc.

Ta biết, đây tuyệt đối là chí bảo mà mọi thai phụ trong Tam Giới đều thèm muốn.

Thế nhưng.

Ta không hề nhúc nhích.

Trực giác mách bảo ta.

Bát An Thần Thang này, không đơn giản như vậy.

Ngay lúc ta đang chần chừ.

Đứa trẻ trong bụng đột nhiên khẽ đạp ta một cái.

Một luồng ý niệm mỏng manh mang theo ý vị cự tuyệt truyền vào trong đầu ta.

Nó đang nhắc nhở ta.

Không được uống.

Trái tim ta lập tức nguội lạnh đi một nửa.

Vương Mẫu Nương Nương.

Quả nhiên nàng ta không có lòng dạ tốt đẹp gì!

15. Phi hạc truyền thư

Ta lén lút đổ lọ An Thần Thang kia vào hồ hoa sen của Dao Trì Cung.

Nhìn những đóa hoa sen sinh trưởng điên cuồng bằng tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường.

Chút may mắn cuối cùng trong lòng ta cũng tan biến.

Vương Mẫu Nương Nương, nàng ta và Thiên Đế, cá mè một lứa.

Nàng giữ ta lại Dao Trì, không phải để bảo vệ ta.

Mà là để không chế ta dễ dàng hơn.

Khống chế đứa con trong bụng ta!

Ta chợt cảm thấy một luồng ớn lạnh thấu xương.

Trên Cửu Trùng Thiên này, ngoài Thương Diệu, ta chẳng thể tin một ai.

Nhưng hiện giờ ta đang bị giam lỏng ở Dao Trì Cung.

Làm sao ta có thể liên lạc được với ngài ấy?

Trong lòng ta lo lắng vạn phần.

Ban đêm.

Một mình ta ngồi bên cửa sổ, ngẩn ngơ ngắm nhìn vầng tiên nguyệt thanh lãnh trên trời.

Đúng lúc này.

Một con hạc giấy trắng muốt, ngưng tụ từ tiên khí, vỗ cánh bay vào trong không một tiếng động.

Nó lượn vòng quanh ta một vòng.

Rồi nhẹ nhàng hạ xuống lòng bàn tay ta.

Ta chợt động lòng.

Vội vàng mở hạc giấy ra.

Một dòng chữ mang theo kiếm khí lạnh lẽo quen thuộc đập vào mắt ta.

“Mọi chuyện vẫn bình an chứ?”

Là Thương Diệu!

Là phi hạc truyền thư của chàng!

Hốc mắt ta nháy mắt đỏ hoe.

Ở nơi cô lập không có người giúp đỡ này, khoảnh khắc nhìn thấy tin tức của chàng.

Nỗi uất ức và sợ hãi dồn nén bấy lâu nay suýt chút nữa thì vỡ đê.

Ta cố kìm nước mắt, vận pháp lực thúc đẩy tiên bút, viết thư hồi âm lên hạc giấy.

“Ta không sao, nhưng Vương Mẫu Nương Nương dường như có mưu đồ khác.”

 

Ta tóm gọn lại những chuyện xảy ra ban ngày, báo cáo ngắn gọn cho chàng biết.

Viết xong, ta phóng hạc giấy đi.

Nó hóa thành một dải lưu quang, nháy mắt biến mất trong màn đêm.

Ta hồi hộp chờ đợi.

Không bao lâu sau.

Con hạc giấy ấy lại bay về.

Bên trên là thư hồi âm của Thương Diệu.

Chỉ có vài chữ ngắn ngủi.

“Bảo vệ tốt bản thân, tuyệt đối không được ăn bất cứ thứ gì nàng ta đưa.”

“Đợi ta.”

Chỉ vỏn vẹn vài chữ, lại giống như một viên định tâm hoàn, khiến trái tim hoảng loạn của ta nháy mắt yên ổn trở lại.

Ta tin chàng.

Ta tin chàng nhất định sẽ đến cứu ta.

Ta đang định cất hạc giấy đi.

Lại phát hiện ở mặt sau hạc giấy, còn một dòng chữ nhỏ.

Nét bút của dòng chữ ấy, dường như có chút ngập ngừng.

“Ta hỏi nàng một chuyện.”

“Rằm tháng Bảy ba năm trước, tết Trung Nguyên nhân gian.”

“Nàng, có từng đi qua một nơi gọi là ‘Mang Sơn’ không?”

Mang Sơn?

Nhìn thấy địa danh này, đầu óc ta “ong” lên một tiếng, nổ tung.

Cơ thể ta không tự chủ được mà run lẩy bẩy.

Rằm tháng Bảy ba năm trước.

Mang Sơn.

Đó chẳng phải là…

Đó chẳng phải là nơi ta bị tai nạn xe cộ, thân tử đạo tiêu hay sao!

Tại sao chàng lại đột nhiên hỏi về nơi này?

Chẳng lẽ…

Một ý nghĩ hoang đường lại to gan, không khống chế được mà nảy sinh từ đáy lòng ta.

Chẳng lẽ cái chết của ta có liên quan đến chàng?

Chẳng lẽ lai lịch của hài tử trong bụng ta, cũng liên quan đến đêm đó?

Ta nỗ lực, liều mạng mà nhớ lại.

Chương trước Chương tiếp
Loading...