Tiền Là Chỗ Dựa Cuối Cùng Của Một Người Phụ Nữ
Chương 22
“Niệm Sơ” từ một thương hiệu sản phẩm tiêu dùng xuyên biên giới đã lột xác thành một tập đoàn thương hiệu đa ngành bao phủ cả mảng mỹ phẩm, nội thất và chăm sóc sức khỏe.
Doanh thu hàng năm — 8,6 tỷ tệ.
Doanh thu toàn bộ Tập đoàn Viễn Trung — 15 tỷ tệ.
Và bố tôi — Tô Viễn Sơn, 76 tuổi — chính thức về hưu.
Lễ nghỉ hưu không làm rùm beng. Chỉ là bữa cơm sum họp gia đình.
Mẹ tôi đích thân xuống bếp.
Bố tôi uống hai ly rượu.
“Thôi không uống nữa. Mẹ con không cho.”
Ăn xong, ông gọi tôi ra ban công.
“Niệm Niệm.”
“Bố.”
“Hồi đó bảo con chỉ nói là 150 nghìn, có phải con thấy bố cẩn thận thái quá không?”
“Vâng.”
“Thế bây giờ thì sao?”
“Bây giờ con thấy bố thông minh quá.”
Ông cười.
“Không phải thông minh. Mà là từng chịu đắng nuốt cay rồi.”
Ông châm một điếu thuốc — hôm nay mẹ tôi không cản ông.
“Hồi ông nội con mở xưởng gạch, kiếm được thùng vàng đầu tiên, bèn đi khoe khoang khắp làng trên xóm dưới. Kết quả họ hàng bạn bè ùn ùn kéo đến vay tiền. Cho mượn hơn 300 nghìn, không đòi lại được một cắc nào. Trước khi nhắm mắt, ông nói với bố — ‘Có bao nhiêu tiền, hãy để mục rữa trong bụng.’ ”
“Nên bố mới bảo con chỉ nói 150 nghìn.”
“1,5 triệu tệ có đủ không? Đủ. Nhưng con vừa tuột miệng nói ra — thì ánh mắt bọn họ nhìn con sẽ khác ngay. Con không còn là Tô Niệm nữa. Con là cái cục tiền 1,5 triệu.”
Tôi đứng trên ban công, phóng tầm mắt về phía đường chân trời xa xăm.
“Bố.”
“Sao.”
“Cảm ơn bố.”
“Cảm ơn chuyện gì?”
“Cảm ơn bố đã để con được làm Tô Niệm. Không phải là vợ của ai, không phải con dâu của ai, không phải là cục tiền 1,5 triệu — mà chỉ đơn giản là Tô Niệm.”
Ông dụi tắt điếu thuốc.
“Sau này không hút nữa.” Ông lẩm bẩm tự nói với chính mình.
Rồi ông vỗ vỗ lên đầu tôi.
Giống hệt như hồi còn bé.
Tối đó về nhà, Cố Thâm đang ngồi trên sofa xếp lego cùng con gái.
Con bé 3 tuổi rưỡi, tên là Cố Niệm.
Thấy tôi vào cửa, con bé giơ một khối lego lên chạy ùa tới.
“Mẹ! Mẹ xem này! Con xây được lâu đài rồi!”
Tôi ngồi xổm xuống ngắm lâu đài của con.
Xiêu xiêu vẹo vẹo, như chực sụp đổ bất cứ lúc nào.
Nhưng con bé cười vô cùng hãnh diện.
“Giỏi quá.”
Cố Thâm bước tới.
“Bố em sao rồi?”
“Rất tốt. Nghỉ hưu rồi, phấn khởi lắm.”
“Còn em?”
“Em cũng rất tốt.”
Anh đứng cạnh tôi, nhìn con gái tiếp tục xếp lego.
“Tô Niệm.”
“Sao anh.”
“Bây giờ em có bao nhiêu tiền rồi?”
“Anh không biết à?”
“Anh biết đại khái. Nhưng anh không bao giờ đong đếm.”
“Sao lại không đong đếm?”
“Đếm rồi sẽ bị áp lực.”
Tôi bật cười.
“Đừng sợ. Nhà em mua ghi tên em. Nhà anh mua ghi tên anh. Tiền của ai người nấy quản.”
“Câu này, lại là bố em dạy à?”
“Không phải. Là tự em học được đấy.”
Lâu đài lego của con gái sập rồi.
Con bé nhìn ngắm đống tàn tích một lúc, suy nghĩ một tẹo, rồi lại bắt đầu xây lại.
Đặt từng khối từng khối lên.
Không khóc, không quấy.
Sập thì làm lại.
Nhìn dáng vẻ của con bé, tôi bỗng nhớ lại chính mình của 10 năm về trước.
Ngồi trước bàn ăn nhà họ Trần, húp bát cháo nguội ngắt, nghe gã chồng mới cưới gõ tay xuống bàn đòi tiền hồi môn.
Lúc đó tôi tưởng đó là khoảnh khắc tồi tệ nhất trong đời mình.
Nhưng thực ra, đó lại là khoảnh khắc cuộc đời tôi thực sự bắt đầu.
Vì bắt đầu từ bát cháo nguội lạnh ấy —
Tôi không bao giờ để bất kỳ ai khác quyết định thay mình nữa.
Hết.