CĂN NHÀ CŨ NĂM 86 VÀ GIA TÀI BỊ CHÔN GIẤU
Chương 16
Mối làm ăn này vốn liếng nhỏ, thu hồi vốn nhanh, hơn nữa toàn bộ giao dịch bằng tiền mặt, không gây chú ý.
Quan trọng nhất là, nó mang lại cho tôi một danh phận danh chính ngôn thuận, một nguồn thu nhập hợp lý.
Sau này, tôi sẽ từ từ, thong thả thông qua kênh này, “rửa” sạch những thứ dưới hầm chứa kia từng chút một.
Kế hoạch này như một hạt mầm, nhanh chóng bám rễ nảy mầm trong lòng tôi.
Càng nghĩ, mắt tôi càng sáng rực.
Tôi thậm chí đã bắt đầu phác họa quầy hàng của mình trong tâm trí.
Tôi cần một chiếc xe ba gác, một cái nồi to, một cái bếp than, thêm mâm nhào bột, bát đũa…
Tôi cần học cách nhào bột, ủ bột, trộn nhân.
Tôi cần đi dọ hỏi xem mua bột mì và than củi ở đâu rẻ nhất.
Có quá nhiều việc phải làm.
Nhưng tôi không sợ.
Tôi nhìn đống tiền trên giường, chúng không còn là mớ tiền bẩn nguy hiểm nữa.
Chúng là vốn khởi nghiệp của tôi, là nền móng cho cuộc sống mới của tôi.
Tôi cẩn thận cất dọn tiền, tìm một góc kín đáo nhất giấu đi.
Sau đó, tôi lấy giấy bút ra, bắt đầu viết kế hoạch của mình.
Bước thứ nhất, mua một chiếc xe ba gác cũ.
Bước thứ hai, ra chợ khảo sát giá cả của tất cả các nguyên vật liệu.
Bước thứ ba, học làm bánh bao từ đầu bếp căn tin nhà máy.
…
Tôi viết ra từng mục một, trong lòng ngập tràn sức mạnh và hy vọng chưa từng có.
Đúng lúc này, từ trong phòng vọng ra tiếng của Cường Cường.
“Mẹ ơi…”
Thằng bé tỉnh giấc rồi.
Tôi vội vàng đặt bút xuống, bước vào trong.
Thằng bé dụi đôi mắt ngái ngủ, dang hai cánh tay nhỏ xíu đòi tôi bế.
Tôi ôm chặt con vào lòng, hôn lên trán con.
“Cường Cường, mẹ sẽ đưa con đi sống một cuộc sống tốt đẹp.”
“Một cuộc sống tốt đẹp thực sự.”
16
Kế hoạch của tôi nhanh chóng được tiến hành đâu ra đấy.
Đầu tiên là sắm sửa đồ đạc.
Sáng sớm hôm sau, tôi mang theo ba nghìn hai trăm tệ đó, đi đến trạm thu mua phế liệu trong thành phố.
Đồ đạc ở đó là rẻ nhất, cũng hữu dụng nhất.
Tôi bỏ ra một trăm tệ, mua được một chiếc xe ba gác cũ, tuy hơi gỉ sét nhưng khung xe vẫn còn chắc chắn, dùng tốt.
Lại tốn thêm mấy chục tệ nữa mua một cái nồi sắt lớn han gỉ, một cái bếp than củi tự chế, mấy chiếc hộp cơm nhôm, và một số đồ dùng để nhào bột, cán bột.
Những món đồ cũ kỹ rách nát này, trong mắt tôi lại quý giá hơn bất kỳ thứ châu báu nào.
Chúng là điểm khởi đầu cho cuộc sống mới của tôi.
Tiếp theo là học nghề.
Mỗi ngày sau giờ tan ca, tôi đều chạy ù đến căn tin nhà máy để lén học lỏm nghề.
Đầu bếp ở căn tin họ Trương, là một bậc thầy có tay nghề khá tốt.
Bình thường tôi luôn nhanh nhẹn cần mẫn, nên quan hệ với các đầu bếp trong căn tin cũng không tệ.
Tôi ngọt xớt gọi một tiếng “Bác Trương”, rồi dúi cho ông ấy mấy bao thuốc lá mà tôi lén lút tiết kiệm tiền mua.
“Bác Trương ơi, dạo này cháu định học làm ít đồ nướng, bánh trái để đổi món cho thằng Cường Cường nhà cháu.”
Bác Trương người cũng tốt, thấy tôi ham học hỏi nên cũng chẳng giấu nghề.
Ông dạy tôi kỹ thuật nhào bột, bí quyết ủ bột, công thức trộn nhân.
Từ cách chọn thịt thế nào, tỷ lệ hành gừng tỏi ra sao, cho đến lượng xì dầu giấm nêm nếm, ông đều tỉ mỉ kể cho tôi nghe.
Tôi dùng thái độ nghiêm túc của lúc làm việc kỹ thuật dưới phân xưởng, ghi tạc từng công đoạn vào lòng.
Tối về đến nhà, tôi bắt tay vào thực hành.
Cường Cường chính là “vật thí nghiệm” duy nhất của tôi.
Thằng bé lúc nào cũng ăn rất ngon lành, cho dù những mẻ bánh bao đầu tiên tôi làm vừa cứng vừa xẹp lép, nó cũng không hề phàn nàn lấy nửa lời.
“Bánh bao mẹ làm ngon nhất!”
Lời khen ngợi ngọt ngào của con chính là động lực to lớn nhất để tôi kiên trì.
Khoảng thời gian đó, mỗi ngày tôi ngủ chưa tới bốn tiếng.
Ban ngày phải đi làm ở xưởng, tan tầm thì tới căn tin học nghề, tối về nhà thực hành, lại còn phải chăm sóc Cường Cường.
Đợi đến lúc xong xuôi mọi việc, trời đã vào khoảng hai, ba giờ sáng.
Gồng mình chống đỡ cơ thể mệt mỏi rã rời, tôi ngồi dưới ánh đèn dầu, cầm bút ghi lại kinh nghiệm của mỗi lần thất bại, và cách cải tiến của mỗi lần thành công.
Đôi bàn tay tôi cũng vì nhào bột liên tục mà trở nên thô ráp nứt nẻ, trong móng tay lúc nào cũng vương lại vết bột nhào màu đen không rửa sạch được.
Nhưng tôi vẫn cam tâm tình nguyện.
Đây là những dấu ấn cho sự nỗ lực phấn đấu vì bản thân tôi, vì con trai tôi.
Cao Kiến Mân thỉnh thoảng thấy tôi nửa đêm thức dậy lúi húi làm việc, anh ta muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Anh ta tuân thủ đúng giao ước trên tờ giấy cam kết, không can thiệp vào chuyện của tôi nữa.
Anh ta an phận sống ở căn phòng nhỏ hướng Bắc, mỗi ngày đi làm rồi tan ca đúng giờ.
Mối quan hệ giữa chúng tôi giống như hai người bạn cùng thuê chung nhà, ngoài những lúc thỉnh thoảng trao đổi về chuyện của Cường Cường ra, bình thường gần như không có lấy một câu trò chuyện.
Tôi cũng không biết anh ta đã triệt để “trấn áp” được mẹ và em gái anh ta chưa, nhưng ít nhất, bọn họ không bao giờ vác mặt đến nhà gây rối nữa.
Đây chính là sự bình yên tối thiểu mà tôi mong muốn.
Trong lúc thực hiện tất cả những việc này, tôi cũng không hề quên đi một vấn đề quan trọng khác.
Mặc dù vốn khởi nghiệp của tôi có ba nghìn hai trăm tệ, nhưng sau khi mua sắm từng ấy thiết bị, cũng như nguyên vật liệu giai đoạn đầu, cộng thêm tiền thuê người chỉnh trang lại chiếc xe ba gác, thực chất số tiền chẳng còn lại bao nhiêu.