Chiếc Vòng Cũ Của Mẹ, Lại Là Bí Mật Quốc Gia Bị Chôn Vùi 30 Năm

Chương 15



Mỗi lần nghe đến đây, mẹ tôi lại trầm ngâm hồi lâu, khóe mắt đỏ hoe.

Tôi biết, quá khứ ấy đối với bà vừa là niềm tự hào, vừa là một vết thương không bao giờ lành.

Còn tôi, ngoài việc lặng lẽ ở bên, điều duy nhất có thể làm là giải quyết ổn thỏa những việc trước mắt.

Hiệu suất làm việc của Tề Việt cao đến kinh ngạc.

Chỉ trong một ngày, cậu ấy đã giúp tôi liên hệ được với luật sư ly hôn nổi tiếng nhất thủ đô.

Luật sư mang họ Phương, tên Phương Tĩnh, là một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi.

Cô ấy mặc một bộ đồ âu phục cắt may tỉ mỉ, đeo kính gọng vàng, ánh mắt sắc sảo, phong thái cực kỳ đĩnh đạc.

Nghe nói, trong mười lăm năm hành nghề, những vụ kiện ly hôn qua tay cô chưa bao giờ thất bại, đặc biệt là các vụ phân chia tài sản phức tạp.

Chúng tôi gặp nhau tại phòng trà của Tùng Thạch Trai.

Tôi giao cho cô ấy cuốn sổ ghi chép và đoạn ghi âm trong điện thoại.

Luật sư Phương xem rất kỹ, nghe cũng rất chăm chú.

Trong lúc tôi kể lại mọi chuyện, cô ấy vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, chỉ thỉnh thoảng dùng bút ghi chú lại điều gì đó vào cuốn sổ tay.

Nhưng khi tôi kể xong, ánh mắt cô ấy nhìn tôi lại mang thêm một tia tán thưởng.

“Cô Hứa, tôi rất khâm phục sự bình tĩnh và lý trí của cô.”

“Những bằng chứng mà cô giữ lại rất đầy đủ và có tính thuyết phục cao.”

“Đặc biệt là cuốn sổ ghi chép chi tiêu gia đình suốt 5 năm này, nó chứng minh rõ ràng đóng góp kinh tế của cô cho gia đình, đây là cơ sở rất quan trọng để tranh chấp phân chia tài sản trước tòa.”

Cô đẩy gọng kính, nói tiếp.

“Tất nhiên, hiện tại chúng ta sẽ không tính đến việc ra tòa.”

“Theo kế hoạch của ông Chung, thứ chúng ta cần là một bản thỏa thuận khiến bọn họ không thể từ chối, cũng không có cơ hội hối hận.”

Cô lấy máy tính xách tay ra, bắt đầu soạn thảo ngay tại chỗ.

Ngón tay cô lướt trên bàn phím nhanh đến mức khiến người ta hoa mắt.

“Đầu tiên, chúng ta sẽ nhấn mạnh ở ngay phần đầu của ‘Thỏa thuận thuận tình ly hôn’ này, rằng hai bên tự nguyện ly hôn do tình cảm đã hoàn toàn đổ vỡ, không có bất kỳ hành vi ép buộc nào.”

“Thứ hai, về phần phân chia tài sản.”

“Chúng ta sẽ liệt kê chi tiết, trong 5 năm chung sống, tổng số tiền trả góp mua nhà cô đã thanh toán, và tổng số tiền sinh hoạt gia đình cô đã chi trả.”

“Sau đó, chúng ta sẽ ghi rõ, bên nữ là Hứa Thấm tự nguyện từ bỏ yêu cầu phân chia toàn bộ tài sản chung này.”

“Thậm chí, ngay cả khoản tiền tiết kiệm đứng tên cá nhân cô, chúng ta cũng có thể chia một phần nhỏ mang tính chất tượng trưng cho bên nam, để thể hiện ‘thiện chí’.”

“Và yêu cầu duy nhất của chúng ta, là xác định rõ quyền sở hữu của chiếc vòng tay này.”

Khóe miệng luật sư Phương nhếch lên một nụ cười chuyên nghiệp và lạnh lùng.

 

“Thỏa thuận sẽ dùng ngôn từ pháp lý chặt chẽ nhất để định nghĩa: chiếc vòng tay này là vật dụng cá nhân mà mẹ ruột Chu Tú Vân đã tặng cho con gái trước khi kết hôn, thuộc tài sản riêng trước hôn nhân, giá trị lịch sử và ý nghĩa tình cảm vượt xa giá trị thị trường, là kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho con gái.”

“Bên nam là Cao Dương tự nguyện xác nhận và từ bỏ mọi quyền lợi tranh chấp đối với chiếc vòng này, bất kể giá trị thị trường của nó trong tương lai có thay đổi ra sao, đều không liên quan đến bên nam.”

“Chúng ta sẽ yêu cầu anh ta ký tên và điểm chỉ vào mọi điều khoản liên quan ở mỗi trang.”

“Thỏa thuận lập thành 3 bản, hai bên mỗi người giữ một bản, bản còn lại sẽ được đưa thẳng đến phòng công chứng.”

“Chỉ cần anh ta ký tên, hoàn thành thủ tục công chứng, thì chuyện này sẽ không còn bất kỳ đường lui nào nữa.”

“Đến lúc đó, dù anh ta có mồm mép ra sao, cũng đừng hòng kiếm chác được dù chỉ một đồng từ chiếc vòng này.”

Từng lời của luật sư Phương nói ra đều chắc như đinh đóng cột.

Cô đặt một bản thỏa thuận hoàn hảo, đầy rẫy những cái bẫy lên trước mặt tôi.

Nhìn bản thỏa thuận này, tôi như mường tượng ra bộ mặt tham lam, thèm khát của Cao Dương và Lý Phượng Hà khi ký tên vào đó.

Kế hoạch của ông Chung đang từng bước được tiến hành một cách trơn tru.

Một mẻ lưới thiên la địa võng nhắm vào lòng tham của con người đã âm thầm giăng ra.

Trong khi đó, những con mồi vẫn chưa hay biết gì, đang điên cuồng tức tối vì mất đi “cây ATM” và cô hầu gái miễn phí là tôi đây.

Trong khi chúng tôi đang vạch ra kế hoạch ở Tùng Thạch Trai thì tại một thành phố nhỏ cách đó hàng trăm cây số, Cao Dương và Lý Phượng Hà đã sắp phát điên.

Kể từ khi tôi dập máy và chặn số họ, họ hoàn toàn mất liên lạc với tôi.

Cao Dương điên cuồng nhắn tin WeChat, gọi điện thoại cho tôi, nhưng tất cả đều bặt vô âm tín.

Hắn ta thậm chí còn liên lạc với vài người họ hàng xa ở quê tôi, nói bóng nói gió hỏi thăm tin tức của mẹ tôi.

Nhưng chúng tôi rời đi quá vội vã, không một ai hay biết.

Bọn họ như hai con ruồi mất đầu, đi đi lại lại trong nhà, lo lắng đến mức miệng phồng rộp.

Lý Phượng Hà chửi rủa từ sáng đến tối.

Chương trước Chương tiếp
Loading...