Sau Khi Ta Rời Đi, Biên Quan Thất Thủ

Chương 21



18

Cái chết của Hô Diên Báo như một búa tạ đập nát tia hy vọng cuối cùng của Man tộc.

Khi Triệu Vân xách thủ cấp y ra khỏi vương trướng, mọi tên lính Man tộc đang ngoan cố chống trả đều sụp đổ hoàn toàn. Chúng vứt bỏ vũ khí, quỳ sụp dưới đất run lẩy bẩy.

 

Một cuộc hành động trảm thủ tưởng chừng như không thể hoàn thành, đã được ta kết thúc bằng cách thức bá đạo và bất khả tư nghị nhất.

Ta không lưu lại trên thảo nguyên quá lâu, chỉ để lại một bộ phận quân đội phụ trách tiễu trừ tàn dư và trấn an người Hán từng bị nô dịch. Sau đó, mang thủ cấp Hô Diên Báo cùng đại quân chủ lực ban sư hồi triều.

Tin tức truyền về kinh thành nhanh hơn cả tốc độ người ngựa.

Cả Đại Chu sôi sục! Bắc cảnh đại tiệp! Đại Thiền Vu Man tộc bị chém đầu! Năm mươi vạn đại quân toàn quân phúc diệt! Trấn quốc Công chúa Thẩm Vi xoay chuyển đất trời, cải tử hoàn sinh!

Tên của ta chỉ sau một đêm rền vang đi khắp đại giang nam bắc. Ta trở thành thần hộ mệnh của Đại Chu, trở thành tín ngưỡng duy nhất trong lòng muôn vàn bách tính.

Vào ngày ta dẫn đại quân quay về kinh thành, khung cảnh hoành tráng chưa từng có.

Hoàng đế mang văn võ bá quan đích thân ra ngoài thành ba mươi dặm nghênh đón. Bách tính kinh thành tự động ra quỳ kín dọc đường chúng ta trở về. Gương mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui thoát vòng sinh tử, và sự tôn sùng kính trọng phát ra từ tận đáy lòng dành cho ta.

“Công chúa thiên tuế! Thiên tuế! Thiên thiên tuế!”

Tiếng hô hoán như núi lở biển gầm chấn động mây xanh. Khoảnh khắc ấy, ta thậm chí còn cảm thấy mình giống chủ nhân của vương quốc này hơn cả cái gã Hoàng đế đang ngồi trên long ngai kia.

Hoàng đế nhìn ta, biểu cảm trên mặt phức tạp khôn lường. Có mừng rỡ, có cảm kích, nhưng nhiều nhất là sự kiêng dè và sợ hãi sâu sắc.

Lão biết, kể từ ngày hôm nay, Thẩm Vi ta đã không còn là thần tử mặc lão nhào nặn nữa. Ta đã trở thành một tồn tại mà lão bắt buộc phải ngước nhìn.

Trong cung tổ chức tiệc khánh công cực kỳ long trọng.

Trước mặt văn võ bá quan, Hoàng đế ban thưởng hậu hĩnh cho ta. Vàng bạc châu báu, ruộng tốt nhà đẹp cứ như nước chảy đưa vào phủ Nguyên soái. Lão còn phá lệ chưa từng có, phong ta làm “Vũ An Vương”. Cùng ngồi chung với Hoàng đế, vào gặp không cần quỳ, lên triều không cần bước vội. Đây là sự vinh sủng vô thượng chưa từng có kể từ khi khai quốc Đại Chu.

Lão tưởng dùng những thứ này là có thể mua chuộc ta, có thể khiến ta an phận thủ thường.

Lão vẫn quá ngây thơ.

Trong bữa tiệc, lão lại nhắc đến chuyện hôn sự từng làm lão mất mặt. Nhưng lần này lão khôn ngoan hơn, không nhắc tới tên phế vật Thất Hoàng tử nữa. Bằng một giọng điệu gần như là nịnh bợ, lão nói với ta:

“Vũ An Vương, nay quốc thái dân an, bốn biển thanh bình, khanh cũng đã đến tuổi thành gia lập thất rồi. Trẫm thấy, khắp triều đình văn võ đây thanh niên tài tuấn đều mặc khanh kén chọn. Bất luận khanh ưng ý kẻ nào, trẫm sẽ đích thân chủ hôn cho hai người. Khanh thấy sao?”

Lời lão vừa nói khiến tất cả các quan viên trẻ chưa lập gia đình đều phóng ánh mắt nóng rực lên người ta. Cưới được ta đồng nghĩa với một bước lên mây.

Ta nhìn bọn họ, những khuôn mặt tràn ngập nhục dục tham lam ấy thật đáng buồn nôn.

Ta đặt chén rượu xuống, đứng dậy: “Bệ hạ, đa tạ hảo ý của ngài. Nhưng bổn vương thấy, trong thiên hạ này chưa có nam nhân nào xứng đáng với Thẩm Vi ta.”

Lời ta nói khiến cả đại điện chớp mắt im phăng phắc. Sắc mặt Hoàng đế trở nên khó coi.

Ta phớt lờ lão, tiếp tục:

“Hơn nữa, bổn vương cảm thấy Bệ hạ đã nói sai một việc.”

“Việc gì?”

“Ngài bảo quốc thái dân an, bốn biển thanh bình. Nhưng trong mắt bổn vương, Đại Chu ngày nay đang thù trong giặc ngoài, phong vũ phiêu diêu. Man tộc tuy đã lui, nhưng bọn man di phương Nam, cướp biển Oa Khấu phía Đông, tộc Khương phía Tây vẫn đang như hổ rình mồi. Còn trên triều đường thì gian thần lộng hành, tham quan hoành hành, bách tính lầm than. Một quốc gia như vậy cũng xứng gọi là ‘quốc thái dân an’ sao?”

 

Lời của ta tựa như cái tát giáng trả thẳng tay vào mặt Hoàng đế. Cũng tát vào mặt văn võ cả triều.

“Khanh… khanh có ý gì?” Giọng Hoàng đế run lẩy bẩy.

Ta bật cười, bước ra giữa đại điện, quét mắt nhìn từng kẻ một. Ánh mắt ta hệt như lưỡi dao sắc lẹm nhất, nhìn thấu toàn bộ sự bẩn thỉu nhơ nhớp trong lòng chúng.

“Ý của ta rất đơn giản. Quốc gia này, đổ bệnh rồi. Hơn nữa bệnh rất nặng. Mà các người, cùng với người đang ngồi trên kia, chính là mầm bệnh lớn nhất của quốc gia này! Muốn quốc gia này một lần nữa đứng vững, phải cạo xương trị độc, đạp đổ xây lại từ đầu!”

Nói xong, ta lấy từ trong ngực ra một thứ. Một con dấu được điêu khắc từ ngọc Điền Hoàng hảo hạng nhất.

Truyền quốc Ngọc tỷ!

Nhìn thấy ngọc tỷ này, mọi người đều ngây dại kinh hãi. Hoàng đế vụt đứng phắt dậy khỏi long ngai.

“Truyền quốc Ngọc tỷ! Sao lại ở trong tay khanh!” Lão thất thanh gào lên.

Đó là ngọc tỷ tượng trưng cho hoàng quyền, là bằng chứng của chân mệnh thiên tử. Vài ngày trước đột nhiên mất tích bí ẩn, lão phái người lục tung hoàng cung nhưng bặt vô âm tín, không ngờ lại đang nằm trong tay ta.

Ta lật lật ngọc tỷ trong tay, nhàn nhạt thốt:

“Bệ hạ, ngài tuổi đã cao, mắt mờ rồi. Thứ quan trọng thế này cũng làm mất được. Giao quốc gia vào tay ngài, bổn vương không yên tâm.”

“Khanh… khanh… khanh muốn…!” Hoàng đế chỉ tay vào ta, tức phát run.

Ta lắc đầu. “Không. Ta không muốn, ta chỉ đang lấy lại thứ đáng lẽ phải thuộc về ta mà thôi.”

Ta mặc kệ lão, cầm ngọc tỷ, từng bước từng bước đi lên chín mươi chín bậc thềm. Bước đến ngai vàng tượng trưng cho quyền lực tối thượng.

Văn võ bá quan sợ đến ngu người. Muốn cản, nhưng không kẻ nào dám bước lên một bước. Bởi vì bên ngoài đại điện, chẳng biết từ bao giờ đã lố nhố binh lính hắc giáp của Thẩm gia quân. Sát khí bừng bừng, đao tuốt vỏ sáng lóa. Cứ như thể chỉ cần một tiếng lệnh của ta, chúng sẽ biến nơi đây thành cối xay thịt người.

Ta dưới sự chứng kiến của mọi người, đi thẳng tới trước long ngai.

Ta không ngồi xuống, chỉ vươn tay khẽ phủi đi lớp bụi vô hình trên đó. Sau đó xoay người lại, nhìn xuống dưới điện vào những khuôn mặt đang hốt hoảng. Nhìn xuống vị cựu Hoàng đế đã xụi lơ ngã bệt xuống đất.

Âm thanh của ta vang vọng khắp Kim Loan Điện. Cũng vang dội vào toàn bộ trang sử Đại Chu.

“Kể từ ngày hôm nay.”

“Đại Chu diệt vong rồi. Thay vào đó là Đại Hạ!”

“Ta, Thẩm Vi! Chính là Nữ đế khai quốc của Đại Hạ!”

“Niên hiệu, Vũ An!”

“Các người thấy trẫm, còn không mau quỳ xuống!”

Lời vừa thốt ra, cả đại điện tĩnh lặng như cõi chết.

Ngay sau đó, Trương Việt là người đầu tiên quỳ một chân xuống đất: “Mạt tướng Trương Việt, tham kiến Ngô hoàng! Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”

Theo ngay sau đó, là toàn bộ tướng sĩ Thẩm gia quân sau lưng ta. “Chúng thần tham kiến Ngô hoàng! Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”

Thanh âm của họ dội thành một dòng thác không thể ngăn cản, đâm thẳng vào tâm can mỗi người.

Đám văn võ bá quan dưới điện liếc nhìn nhau. Rốt cuộc cũng có người cúi đầu quỳ sụp xuống. Có người thứ nhất sẽ có người thứ hai. Cuối cùng, tất cả đều phải dập đầu quỳ lạy. Tung hô vạn tuế.

Ta, đã trở thành chủ nhân mới của vương quốc này.

Ta nhìn cảnh tung hô bái lạy trước mặt, nhìn non sông đang phủ phục dưới chân ta. Trong lòng không màng vui sướng, chỉ đọng lại sự bình yên trước nay chưa từng có.

Ta cuối cùng đã bước lên đỉnh cao của quyền lực. Rốt cuộc đã đem vận mệnh tóm gọn trong tay mình.

Bùi Tuyên. Liễu Nhi. Hô Diên Báo. Những kẻ từng chà đạp ta, từng phản bội ta, từng mong tước đi mạng sống của ta, đều đã hóa thành nắm xương khô dưới gót chân ta.

Còn ta. Sẽ đạp trên thi hài của chúng. Khai sáng nên một kỷ nguyên hoàn toàn mới thuộc về Thẩm Vi ta.

 

Ánh sáng xuyên qua song cửa chiếu lên người ta. Khoác lên mình ta một lớp long bào ánh vàng chói lọi.

Ta, chính là Nữ vương.

 

Hoàn.

Chương trước
Loading...