Mẹ Để Lại Cho Tôi Một Đường Lui

Chương 18



Nhưng những âm thanh ấy đều như cách một tầng, giống như ở một thế giới khác.

“Tiểu Uyển, anh…”

“Em có thể động vào khoản tiền đó.”

Tôi ngắt lời anh, giọng khàn đặc.

“Nhưng anh phải đồng ý với em một chuyện.”

Anhbỗng ngẩng đầu, trong mắt bùng lên tia hy vọng.

“Ly hôn.”

Tôi nói.

Hai chữ ấy như hai viên đạn, b.ắ.n vào bầu không khí tĩnh lặng.

Vẻ mặt Trần Hạo đông cứng lại, như một pho tượng đột nhiên bị cố định.

Anh nhìn tôi, ánh sáng trong mắt từng chút tắt đi, cuối cùng chỉ còn một mảng tro tàn.

Trong cầu thang yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng luồng khí mơ hồ trong ống thông gió, như hơi thở hấp hối nào đó.

“Em nói gì?”

Cuối cùng anh cũng tìm lại được giọng nói của mình, khàn đến mức không giống chính anh.

“Em nói, ly hôn.”

Tôi lặp lại một lần, từng chữ đều nói rất rõ.

“Tiền em có thể đưa anh, nhưng từ nay về sau, chúng ta thanh toán xong. Anh cứu mẹ anh, em sống cuộc đời của em. Chúng ta, đến đây thôi.”

“Tiểu Uyển…”

Anh vươn tay, muốn chạm vào tôi, nhưng tay dừng giữa không trung, run rẩy, cuối cùng vô lực buông xuống.

“Em đừng như vậy… chúng ta… chúng ta là người một nhà…”

“Người một nhà?”

Tôi cười, nước mắt lại chảy dữ hơn.

“Trần Hạo, người một nhà sẽ không ép em đưa ra lựa chọn như vậy. Người một nhà sẽ không bắt em chọn giữa tiền cứu mạng của mẹ em và chữ hiếu của anh. Người một nhà sẽ không biết rõ khoản tiền đó có ý nghĩa gì với em, mà vẫn nhắc đến hết lần này đến lần khác, ép hết lần này đến lần khác.”

Tôi hít sâu một hơi, trong không khí có mùi t.h.u.ố.c khử trùng, có mùi bụi đất, có mùi t.h.u.ố.c lá trên người Trần Hạo.

Những mùi này trộn lẫn vào nhau, khiến người ta buồn nôn.

“Từ ngày em gả cho anh, em đã xem mẹ anh là mẹ em. Bà bệnh, em xin nghỉ chăm sóc. Bà muốn đi Bắc Kinh, em bỏ tiền. Bà muốn sửa nhà, em đưa tiền. Trần Hạo, em tự hỏi mình không hổ thẹn với nhà họ Trần các anh. Nhưng các anh thì sao? Các anh đã xem em là người một nhà chưa? Các anh chỉ nhìn chằm chằm khoản tiền kia của em, như thể đó là thứ em nợ các anh, như thể em không lấy ra là bất hiếu, là nhẫn tâm. Nhưng đó là tiền của em, Trần Hạo, đó là tiền mẹ em dùng mạng đổi lấy!”

Cuối cùng tôi cũng hét lên, giọng vang vọng trong cầu thang, đập vào bức tường lạnh lẽo rồi bật lại, như vô số tôi đang cùng lúc khóc gào.

Mặt Trần Hạo trắng như giấy trong ánh đèn mờ tối, anh lùi lại một bước, lưng đụng vào cửa chống cháy, phát ra tiếng trầm đục.

“Anh không…”

Môi anh run rẩy.

“Anh không ép em…”

“Anh có!”

Tôi ngắt lời anh, giọng khàn đặc.

“Mỗi lần anh nhắc đến khoản tiền đó, mỗi ánh mắt muốn nói lại thôi của anh, mỗi tiếng thở dài giữa đêm của anh, đều là đang ép em! Trần Hạo, em cũng là người, em cũng sẽ mệt, em cũng sẽ sợ! Em sợ một ngày nào đó, em cũng giống mẹ em, nằm trên giường bệnh, ngay cả tiền tiêm t.h.u.ố.c giảm đau cũng phải tính toán! Em sợ một ngày nào đó, em cũng giống mẹ anh, trở thành gánh nặng của con cái, nhìn sắc mặt người khác mà sống, sống không còn tôn nghiêm!”

Tôi không nói tiếp được nữa, ngồi xổm xuống, ôm lấy chính mình.

Nước mắt ào ạt tuôn ra, thế nào cũng không ngăn được.

Tất cả tủi thân, sợ hãi, phẫn nộ tích tụ suốt những ngày này, như núi lửa phun trào.

Tôi khóc đến cả người run rẩy, khóc đến thở không ra hơi.

Trần Hạo cũng ngồi xổm xuống, muốn ôm tôi, nhưng tay vươn được một nửa lại rụt về.

Anh cứ ngồi xổm trước mặt tôi như vậy, nhìn tôi khóc, bản thân cũng đỏ mắt.

Không biết khóc bao lâu, tôi mới dần bình tĩnh lại.

Nước mắt đã chảy khô, chỉ còn sự đau đớn khô khốc.

Tôi vịn tường đứng lên, chân tê rần, như có vô số cây kim đang đ.â.m.

Trần Hạo cũng đứng lên, chúng tôi đứng đối diện nhau, cách nhau một bước, lại như cách một dòng sông không thể vượt qua.

“Được.”

Cuối cùng anh mở miệng, giọng như giấy nhám mài qua đá thô ráp.

“Tiền, anh không cần nữa. Hôn, cũng không ly.”

Tôi nhìn anh, chờ anh nói tiếp.

“Chuyện của mẹ, anh sẽ nghĩ cách.”

Anh lau mặt, cố gắng để giọng mình ổn định hơn.

“Nhà không bán nữa, anh… anh đi bàn với Trần Đình, anh em bọn anh cùng gánh. Tiền của em, em giữ lại. Đó là mẹ em cho em, ai cũng không có tư cách động vào.”

Nói xong, anh xoay người muốn đi.

Tôi kéo anh lại, tay chạm vào tay áo anh, vải thô ráp, mang theo nhiệt độ cơ thể anh.

“Trần Hạo.”

Tôi nghe thấy giọng mình, rất nhẹ, nhưng rất rõ.

“Em không ly hôn nữa.”

Anh quay người lại, trong mắt có tơ m.á.u, có hoang mang, có mệt mỏi, còn có một chút mong đợi không dám xác định.

“Nhưng em có điều kiện.”

Tôi nhìn vào mắt anh, nói từng chữ một.

“Thứ nhất, ba mươi lăm triệu tệ kia, trong vòng năm năm, dù xảy ra chuyện gì cũng không được động vào. Nếu mẹ cần tiền, chúng ta nghĩ cách, nhưng tuyệt đối không động vào khoản tiền này. Thứ hai, từ hôm nay trở đi, chi tiêu trong nhà mỗi người một nửa, tiền t.h.u.ố.c men của mẹ, anh và em gái anh chia nhau gánh. Thứ ba, đợi tình trạng của mẹ ổn định rồi, đưa bà đến bệnh viện phục hồi chức năng, hoặc thuê hộ lý chuyên nghiệp, chúng ta không thể tiêu hao tất cả thời gian và tinh lực vào chuyện này. Chúng ta còn phải làm việc, còn phải sống, còn phải… còn phải có tương lai của riêng mình.”

Tôi nói xong, chờ phản ứng của anh.

Chương trước Chương tiếp
Loading...