Một Ván Cờ Hồi Môn

Chương 7



Phải chăng ngay từ đầu ta không nên trở về?

Lý Biện Đình nắm lấy tay ta nói: “Cho nên cưới nàng làm thiếp là chuyện vạn bất đắc dĩ, chỉ có cách trước tiên rước nàng về nhà, bảo hộ dưới đôi cánh của mình, thì tương lai mọi chuyện mới có thể.”

Ta khó hiểu nhìn ngài: “Tương lai có thể chuyện gì?”

“Ta định nắm lấy cơ hội liền hưu tỷ tỷ nàng, sau đó nâng nàng lên làm chính thất, cùng nàng nhất sinh nhất thế nhất song nhân.”

Ta khó xử nhìn ngài: “Nhưng mục tiêu của ta là chu du liệt quốc, không muốn bị vây nhốt ở chốn hậu trạch.”

12,

Lý Biện Đình cấp thiết nói: “Ta đâu có ý định nhốt nàng ở hậu trạch, nàng dâng bản đồ cho ta, chẳng bao lâu nữa sẽ dẫn quân đánh xuống Giang Nam, đến lúc đó sẽ mang nàng theo mà.”

Ta bối rối nhìn Lý Biện Đình. “Đi đánh trận cũng mang ta theo sao? Sao ta cứ thấy có chỗ nào không đúng ấy?”

“Không có chỗ nào không đúng cả, nhìn bản đồ nàng vẽ là biết nàng có tài học, nói không chừng sau này về phương diện dụng binh đánh trận nàng còn có thể giúp ta rất nhiều, tương lai nàng sẽ là một trong những khai quốc công thần đấy…”

Khai quốc công thần?

Xem ra dã tâm của Lý Biện Đình không hề nhỏ.

Đột nhiên ta cũng có chút khao khát kiến công lập nghiệp,

Được thôi, vậy thì đi theo ngài.

Lý Biện Đình kéo tay ta bước đi, vừa về đến phòng đã khoan y giải đới, bế ta lên giường…

Ta dùng hai tay chống lên ngực ngài: “Ta có thể sống cùng ngài một thời gian, nhưng không thể làm phu thê chân chính được.”

Chưa có danh phận rõ ràng, tình cảm lại chưa ổn định, không thích hợp để tiến thêm một bước.

“Ta sẽ không làm càn đâu, ta đang đợi nàng động tâm, đợi nàng bằng lòng vì ta mà dừng bước.”

Lý Biện Đình gắt gao ôm chặt lấy ta: “Để ta ôm nàng ngủ cho đỡ ghiền đã.”

Ta đối với cái ôm của ngài cũng không phản cảm, liền để ngài ôm ngủ một đêm.

Sáng hôm sau tỉnh lại, đã thấy ngài mặc một bộ y phục màu lam, ngồi ở đó đọc sách.

Ta nghiêng người nhìn ngài: “Dường như ngài đặc biệt thích màu lam?”

Ngài rời mắt khỏi trang sách nhìn ta mỉm cười: “Thích màu lam, thích các loại màu lam.”

“Vậy ngài đã từng thấy biển chưa?”

“Chưa từng.”

“Vậy ngài hãy dẫn quân đội của mình đánh ra đến tận biển đi. Đến lúc đó chúng ta cùng nhau ngắm biển, y phục hôm nay ngài mặc màu sắc giống hệt màu của biển vậy.”

“Vậy nàng có thích không?”

“Sắc lam này là nỗi nhớ nhung mà bầu trời ban tặng cho biển cả, nó là màu của sự tương tư. Nếu một ngày nào đó ta chu du liệt quốc, đột nhiên nhớ đến ngài, thì chính là màu sắc này.”

“Màu của tương tư?”

Lý Biện Đình nhíu chặt mày, nhưng cuối cùng không nói gì,

Ngài lấy y phục đến mặc cho ta, lại nằng nặc đòi vẽ mày và búi tóc cho ta.

Nhìn hai con sâu róm ngài vẽ, ta quyết định không cho ngài đụng vào tóc ta nữa.

Ngài ngồi cạnh cười tủm tỉm nhìn ta tự búi tóc, đợi ta làm xong xuôi mọi thứ mới cùng ta dùng bữa sáng.

 

Tiểu Thúy bước vào bẩm báo: “Tiểu thư, đại tiểu thư qua đây, muốn gặp người.”

Ta húp một ngụm cháo, rồi mới trả lời: “Đưa nàng ta ra phòng khách đi, báo với nàng ta, ta dùng bữa xong sẽ qua đó.”

Không biết bị ta hắt hủi thờ ơ như vậy, đích tỷ có tức giận không nhỉ?

Dù sao cũng đã xé rách mặt nạ rồi, bộ dạng giả tạo ngoài mặt kia không cần phải tiếp tục nữa.

13,

Dùng xong bữa sáng, ta và Lý Biện Đình thong dong bước qua đó,

Vừa bước qua cửa đã thấy đích tỷ mặt mày xanh xám ngồi đó.

Nhưng vừa thấy Lý Biện Đình cũng đến, tỷ ta lập tức thay đổi bộ mặt,

Có điều với khuôn mặt sưng vù như đầu heo kia, thì có đổi bộ mặt nào cũng chẳng xinh đẹp nổi.

Tỷ ta bước tới nắm lấy tay ta: “Muội muội, tối qua tỷ tỷ thân thể không khỏe, đã nói những lời hồ đồ, muội đừng để bụng nhé.”

Ta lặng lẽ rút tay về, lùi lại một bước,

“Trưởng tỷ nếu thân thể không khỏe thì đừng ra ngoài, nên nằm trên giường tịnh dưỡng cho tốt, phải nghe lời Vương gia dặn.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...